Thứ Sáu, 26 tháng 6, 2026

Kansai và Hiroshima 2015: Kawadoko Nhà hàng trên sàn nổi- Kurama và Kibune (Kifune)



Mùa xuân, Kyoto đẹp lộng lẫy bởi sắc hồng của những cội đào có tuổi đời hàng trăm năm. Thu cũng thế, Kyoto huy hoàng với sắc đỏ thắm của núi rừng. Mùa đông khi tuyết rơi Kyoto không kém phần lãng mạn khi khoác lên tấm áo trắng của giá băng.
Thế còn mùa hè, mùa hè với sức nóng của mặt trời Kyoto có gì để dâng tặng lại tấm lòng ưu ái của khách du lịch đến thăm cố đô nước Nhật?

Có đó bạn, mùa hè Kyoto có một thú ẩm thực rất đặc biệt: Kawadoko, thú ăn uống trên các sàn bắc qua sông hay suối! Như câu ngạn ngữ Tây phương, khi đời cho ta quả chanh, hãy dùng làm nước chanh để giải khát! Mùa hè nóng nực nhưng lại ẩm ướt vì mưa nhiều, người dân Kyoto đã tận dụng thiên nhiên quanh họ để tạo thành một điều kiện sống, hưởng thụ một cách tao nhã!

Hai nơi để ta có thể thưởng thức bữa ăn tại các nhà hàng Kawadoko là dọc sông Kamo tại trung tâm Kyoto và Kibune nằm ở vùng đồi núi ngoại thành. Tôi có may mắn được dùng một bữa trưa đơn giản nhưng ngon miệng tại Kibune và đó là một trải nghiệm thích thú khó quên trong chuyến đi này. 


Kurama và Kibune là hai làng nhỏ nằm cạnh đồi núi phía Bắc thành phố Kyoto và chương trình của bà cháu tôi là đến Kurama bằng xe lửa Eizan sau đó sẽ trekking đường núi để sang Kibune phía bên kia núi.

Con đường dọc theo đường xe lửa Eizan là một con đường đẹp: dọc theo con đường quanh co theo chân núi mùa xuân anh đào sẽ nở rộ và mùa thu thì sắc thắm của lá rừng sẽ thay thế. Tôi đến Kurama vào mùa he nên con đường núi không có màu hồng hay màu đỏ mà là một màu xanh ngọc, trong một ngày nắng đẹp đầu hè màu lá xanh như ngọc, tôi vẫn lấy làm ngạc nhiên về cái mướt dịu của màu lá nước Nhật này:


Bước ra khỏi ga Kurama đã được chào đón bởi tượng Tengu, Tengu theo truyền thuyết Nhật là một sơn thần có tài biến hóa và chiếc mũi dài. Thoảng trong không khí mùi thơm nhẹ của cây tùng mọc đầy trên vùng núi Kurama:


Từ làng Kurama hai hàng đèn sơn màu đỏ thắm dẫn lối chúng tôi theo những bậc thang đá thoai thoải để đến cửa Niou Mon:







Dự tính của tôi là từ cửa Niou Mon chúng tôi sẽ leo lên 1 đoạn ngắn để đến đền Yuki jinja, xem cây tùng cedar cổ thụ rồi trở xuống và sẽ đi cáp treo lên đến gần đỉnh núi và leo tiếp một đoạn ngắn nữa để đến đền chính Kurama, nơi nổi tiếng với điểm Reiki được cho là điểm có sức mạnh siêu nhiên có thể chữa lành nhiều chứng bệnh từ tâm linh đến thể xác. Tôi thật ra không tin lắm về điều này nhưng đã đến đây thì trong lòng vẫn muốn tìm đến để xem thử thực hư thế nào.

Con dốc dẫn từ cổng Niou Mon đến đền Yuki tuy ngắn nhưng nó dốc ngược, tôi cố gắng leo lên, lồng ngực như rát bỏng và cứ phải cố để lấy hơi thở. Chợt nhớ lời Ông Bọ dặn dò khi biết dự đinh trekking của tôi: Lớn tuổi rồi không nên ỷ sức, nhất là bị cao máu. Không nên leo núi, nếu cố leo thì khi thấy nhức vai và sau cổ ran lên phải trở xuống ngay vì đó là triệu chứng tension đang lên cao. Bà mà cãi tôi có gì bỏ cháu lại Nhật bơ vơ đấy!!!

Tôi hào hển lấy hơi cố gắng lên đến đền Yuki, vừa qua lễ thanh tẩy mùa hè Nagoshi no Harae nên giữa sân đền Yuki cũng có một vòng kết bằng lau sậy như tại các đền Thần Đạo khác cho tín đồ bước ngang qua để trừ khử ác thần và những điều xấu.




Cạnh những bậc thang dẫn lên đền chính là 1 cây cổ thụ cedar cao vút, tàn lá che kín khu chính đền và tượng trưng cho một torii thiên nhiên:


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét