Tôi có tật - không biết có đủ lớn để bị chê là không biết hưởng hay chỉ là vấn đề tự kỷ: Tôi không thích món ăn mặn mà lại có những nguyên vật liệu món ngọt trong đó, ngoại trừ nước cốt dừa!
Tật vậy, nên tôi không thích canh bí đỏ hầm dừa hay món bánh tầm bì chan nước cốt dừa! Uả mà tôi ăn được nước cốt dừa trong món mặn mà? cà ry đó kìa? Tép rim nước cốt dừa kìa? Nào tôi có chê, còn mê nữa là khác! Nhưng mà cà ry gà thì đâu có chan thên nước mắm vô như bánh tầm bì? và tép rim nước cốt dừa thì đâu có từa tựa chè khoai lang bí như món bí hầm dừa???? Hmmmm..... cũng là tự kỷ!!!
Nhưng đó là chuyện của xưa! của "Diễm"! Còn bây giờ thì tôi đã biết ăn bánh tầm bì rồi bạn! cũng do đói mà ra hết!
À, nói cho rõ để khỏi mang tiếng oan cho người ta! tôi đói đây "tụi họ" không có công cán gì hết! Đói là do một ngày kia trên quê hương mới này, lo chợ búa mà quên lo cho chính mình! Đến khi chợt nhớ thì trong nhà không còn món gì ăn! hề gì!!! nhà gần chợ chạy ra một chút tốn thêm tí tiền là ấm no ngay lập tức!!! Vậy mà không!!! những ngày lễ, thức ăn làm sẵn bán chạy như tôm tươi! Các món tôi thích như xôi, bánh cuốn, bánh gì gì cũng hết, chỉ còn lại một hộp bún bì trên bàn! Vậy là bún bì, hôm nay tôi ăn bún bì!!!!
Thấy vậy mà không phải vậy!!! về nhà, khi lập cập mở hộp và cho bún vào tô để ăn - đói quá rồi! - tôi mới thấy những cọng bún lớn, thật lớn so với cọng bún bì hay bún bò Huế, lớn và mập tròn gần giống cọng bánh canh, màu lại trắng đục chứ không trong như bánh canh. Kèm theo trong hộp lại có thêm gói nước cốt dừa nằm khép nép dưới mấy cọng giá và rau thơm!
Thôi rồi! chính nó rồi! Nó không phải là bún bì hay bì bún mà đích thị bánh tầm! Tầm gì thì tầm, không thích tầm và chưa từng ăn tầm cũng phải ăn ngày hôm nay, đói quá, tầm vẫn tốt hơn mì gói!!!
Halleluja!!!!! mèn ơi nó ngon!!! Mùi thính thơm trong bì heo không lấn át mùi thơm của những cọng rau mà nó hoà hợp cùng nhau tạo thành một mùi vị mới, tăng thêm khẩu vị nhờ cái béo của nước cốt dừa và chút hương thoang thoảng của hành lá!!! Cọng bánh tầm lớn nhưng không dai như cọng bánh canh nên khộng làm tôi lúng túng khi nhai chung với bì, ngược lại bánh tầm thì bùi và bì thì dòn và hơi dai sần sãt!!
Bấy giờ tôi tiếc!! giống mấy ông ăn thịt chó muộn ngày xưa tiếc không còn bao nhiêu năm sống để còn được ăn thịt chó dài dài...Tôi tiếc phải chi tôi đừng bị cái thành kiến mặn và ngọt nó kềm giữ cái tánh tham ăn của tôi từ nhỏ thì tôi đã được ăn những tô bánh tầm bì ngon tuyệt vời của dì Ba Lem hồi đó!!!!! Bây giờ nhớ lại còn hình dung ra tô bánh tầm dì Ba: Bánh tầm dì se tay, nhỏ ngắn và có đuôi như cọng bánh lọt chứ không dài ngoằn như bánh tầm ép máy bây giờ! cọng bánh ngắn nên tôi thấy má tôi và mấy bà chị ăn rất gọn, cuối tô thường bưng lên và cái rột vừa bánh tầm còn sót, vừa bì và nước cốt dừa, nước mắm đều theo cái và đó mà chui vào bụng thành cái big bang cuối cùng! tôi nói big bang, là thường sau đó má tôi hay mấy bà chị thường đặt tô xuống, hà một cái thiệt là đã!!!!
Ba tôi vốn người miền Nam, quê nội tôi ở Vĩnh Long, người miền Nam gọi thàng hậu là xứ Vãng! Đâu có gần khu đông người Miên (bây giờ gọi là Khờ Me, tôi cứ quen gọi là Miên như xưa nay vẫn nghe chứ không có chút khinh thường nào trong chữ "Miên" đó hết! M iên, là vì họ người Miên! giản dị vậy thôi!!). Vậy mà ba tôi có quen khá thân với một gia đình có lẽ có gốc Miên mà ba tôi gọi là cậu Bảy và bắt tụi xây lũ cố tụi tôi gọi là Ông Nội (ông bà nội ruột của tôi mất lâu lắm rồi, trước khi có tụi tôi lận!)
Nhà ông Bảy nằm cạnh bờ một con rạch nhỏ gần cầu chữ Y. Ngày nay cầu chữ Y chỉ cần quăng một cục đá từ phía đường Trần Hưng Đạo là tới chứ không xa Sài Gòn như tôi tưởng lúc còn nhỏ! Một năm vài lần, khi nhà ông bà Bảy có giỗ quảy hay tụi tôi có đứa nào bệnh là ba tôi chất tụi tôi trên hai chiếc xe xích lô máy vô thăm. Đường đi như xa lắm hồi đó: ngồi xe xích lô máy, con đông nên đứa ngồi trong lòng má đứa ngồi dưới càng xe, xe chạy xóc tưng lên hai tay lo nắm chặt lấy cảng xe trước càng cho thiệt chặt như nắm sinh mạnh chính mình. Qua những căn nhà có vườn cây âm u mới tới nhà ông bà Bảy. Nhà cạnh con rạch nên sau nhà chỗ làm bếp là một căn sàn nhỏ bắt de ra rạch! Nơi đó, thường trong các món bà Bảy nấu cho nhà tôi ăn phải có món kiểm! Tụi nhỏ tụi tôi thường được giao cho lột vỏ mấy hột đậu phộng nấu mềm để thả vô nồi kiểm mà sau khi tụi tôi giao lại chén đậu thường là hao hơn phân nửa: phần bể phần thảy vô miệng nhai cho nó bùi!!! Món kiểm này bà Bảy thường dọn trong những cái tô chiết yêu, không phải loại tô kiểu khỏ nghe bong bong mà là loại tô sành thô, tô đá!
Bạn hỏi tôi tô chiết yêu, loại tô kiểu nước sứ trắng trong mỏng dính khác gì với tô chiết yêu sành thô tháp? Chiết yêu thì cái tô nào mà yêu không chiết?
Thì tụi nó khác nhau ở chổ đó đó: sứ và sành! Trong khi tô sứ mỏng, thanh, với những hình vẽ bằng men lam, đặc biệt chắc đồ của nhà giàu nên cái bụng tô phần nằm dưới cái eo to hơn tô đá!


(Hình nguồn: Cinnamon a.k.a Quế)
Trong khi đó, tô chiết yêu bằng đá hay sành thô thường hình dạng nhỏ nhắn hơn tô sứ nhiều và phần bụng bên dưới eo sâu hơn nên cao hơn phần bụng của tô sứ còn phần loe trên miệng rất khiêm nhường.
Bạn nhớ một chi tiết: ông bà Bảy có gốc Miên? và tụi tôi bị lùa vô nhà ông bà Bảy mỗi khi có đứa nào bệnh???
Không biết hồi đó bác sĩ Tây Y hiếm và mắc tiền hay là chút tin tưởng có phần hơi dị đoan của ba má tôi mà tôi nhớ mỗi lần vô nhà ông bà Bảy là sau khi ăn uống xong thể nào ông Bảy cũng dắt tụi tôi lên gian nhà chính có bàn thờ. Ông đốt nhang, lấy ra một mâm trên để giấy mỏng màu vàng cắt dài như sớ. Xong ông cầm viết lông và viết ngoáy lên đó những hình vẽ loăng quoăng mà ba tôi gọi là là "khoán"! Khoán xong, những lá sớ này sẽ được ông cầm trên tay mà đốt và quơ quơ trong khi miệng ông đọc lầm thầm thần chú chi đó! Trước khi lá sớ hoàn toàn cháy thành tro, ông thả mớ tro giấy chưa tàn hết này vào chén nước và biểu con bệnh (là đứa nào trong số tụi tôi hôm đó không may bị ể mình!) bưng uống hết! Trời đất ơi!!! Hôm đó nếu là ngày tôi không bị bệnh thì thiệt là đại cát!!!!
Phần riêng ông anh tôi, là ông con trai cầu tự có sau một dọc ba bốn bà con gái thì không có ngày nào là ngày đại cát hết: Dù không bị bệnh, lần nào ông anh này cũng bị bắt uống 1 chén nước tro và luôn luôn được khoán riêng một thửa bùa gói lại cẩn thận trong 1 bao vải đỏ nhỏ và đeo lên cổ bằng sợi dây bện ngũ sắc. Miếng bùa đeo bằng sợi dây chỉ ngũ sắc này gọi chung là sợi dây niệt!!!! Niệt của ông Bảy chắc không linh, vì ông anh này khi chơi đùa luôn luôn bị nhỏ em gái kế là con Bảy ăn hiếp tới khóc dài dài......Hổng biết trong lòng ổng lúc đó có thầm ước sau này nếu được trở lại làm anh em, cho nó làm anh sáu như nó muốn để ổng làm con bảy. Còn có cơ hội mà ăn hiếp nó trả lại thù này.....😆
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét