Thứ Năm, 18 tháng 6, 2026

NHỮNG MÓN ĂN , KỶ NIỆM TRONG KÝ ỨC: Hạt dẻ/ Chestnut



Mùa thu là mùa của hạt dẻ!
Tôi có một kỷ niệm chết cười với hạt chestnut này, một kỷ niệm mà khi nhớ hay nhắc lại là làm tôi buồn cười cùng với một chút bâng khuâng nhớ về thành phố ánh sáng Paris.

Năm 2009 hai vợ chồng tôi có dịp thăm Paris cùng cô em chồng. Một ngày chúng tôi nhìn thấy trên khoảng cỏ quanh một công viên gần lối dẫn xuống sông Seine cạnh vườn Tuileries rụng rất nhìều hạt chestnut. Những hạt chestnut màu nâu bóng, tròn mẩy vậy mà không ai thèm ngó ngàng đến mặc dù trước đó tôi thấy họ bán hạt dẻ rang trước lối vào của viện D'Orsay với giá khá mắc!

Cho rằng dân Paris quá thừa chestnut để mà nhặt về ăn, còn hạt dẻ rang bán đắt kia thì dành cho lũ du khách ngơ ngác chẳng biết gì nên ba chúng tôi, ngộ ra mình khôn ngoan như ba nhà hiền triết vội khom người nhặt lấy nhặt để đầy cả hai tay lại cho luôn vào túi áo để chứa.

Về đến căn apartment, vội vội vàng vàng bắt nồi lên luộc. Chestnut vừa đổ ra lại vừa suýt xoa vì nóng và nhặt ngay lên cắn!!! Răng lưỡi vừa chạm vào lớp nhân hạt bên trong thì ôi thôi, cả ba đã phun ra phèo phèo và hỡi ơi vì đắng, đắng khủng khiếp!!!!

Sau này đọc thêm mới biết chestnut có 2 loại và loại mà người ta hay trồng trong các đường đi trong thành phố của Paris là loại dẻ đắng!!!! Đúng là kỷ niệm đắng tuy không cay!!!


Trời xứ Úc cũng đang vào thu, đi chợ đã thấy dẻ bày bán đầy trên phố. Tôi mua 1 ít, tối đó bày ra rang rồi bóc vỏ; chỉ có hơn nửa ký hạt mà tôi mày mò mím môi mím lợi xấp xỉ một giờ!!! Hạt chestnut khó bóc vỏ không ngờ! Và tôi nhớ tới ba tôi: Má tôi rất thích ăn chestnut, thời gian má tôi được hồi phục sau cơn stroke ba tôi thường mua chestnut về luộc cho má tôi ăn. Là một bệnh nhân sau cơn đột quỵ dĩ nhiên má tôi không thể xử dụng tay để cầm dao cho chắc chắn. Ba tôi, một người vốn rất nóng tính thời trẻ lại ngồi kiên nhẩn, tẳn mẳn lột vỏ từng hạt và đưa cho má tôi ăn.

Bạn ơi trong đời có đôi khi những hình ảnh nhìn thấy tưởng chừng như thoáng qua và không quan trọng lại ghi dấu rất đậm trong ký ức chúng ta. Từ hình ảnh ba tôi bóc hạt chestnut cho má tôi đến lời bố chồng tôi dặn dò mẹ chồng tôi lúc bà lâm bệnh nặng mà ông cần đi xa vài ngày: Bà nhớ chờ tôi về nhá!!! Những hình ảnh đó, những lời nói đó đêm nay lại hiện ra, vang lên trong tôi khi tôi cũng ngồi tẩn mẩn bóc vỏ những hạt chestnut nóng hổi từ oven ra. Lúc nhìn ba tôi bóc vỏ chestnut cho má tôi ăn tôi cho đó là việc rất thường nhưng bây giờ đây, tôi biết với tính khí của ba tôi thì đó là thương yêu săn sóc ông gói lại và trao cho người vợ tấm mẳn khi đã đi cùng nhau gần đến cuối đời.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét