
Cạnh đó là cổng chùa Tenryuji:

Chùa Tenryuji nằm trong danh sách Unesco World Heritage và có khu vườn rất đẹp, tĩnh và nhiều hoa cẩm tú cầu:

Nhưng tôi chịu, tôi không thể tìm được cảm giác thư thái khi dạo quanh khu vườn trong chùa Tenryuji, ngược lại tôi thấy GHÉT ngôi đền này kỳ lạ! tôi không hiểu tại sao! có lẽ lúc đó tôi đã mệt sau cú hiking dài 4 cây số dưới trời nắng, trong vườn này thì rộng mà lối đi loanh quanh chia thành nhiều ngõ rẽ nhưng không có bảng hiệu chỉ dẫn rõ ràng làm tôi lạc lối và cứ quanh quẩn như kiến bò miệng giếng chẳng tìm được lối ra! thêm vào đó đông người, cứ chen chúc nhau mà đi vòng quanh như kéo đèn cù, chẳng biết đi đâu! Cho đến khi tôi gặp một người làm vườn Nhật và hỏi ông ta, cũng không biết hỏi lối ra tiếng Nhật là như thế nào mà cứ EXIT!! May mà ông ta hiểu và dẫn bà cháu tôi ra đến tận cổng!
Hòn kỳ thạch trước cửa Tenryuji:


Của đáng tội, tôi mua vé vào cổng Tenryuji không phải để vào xem vườn hay xem chùa gì cả, mà chính vì cái tật thích tìm ăn chút của lạ mới sinh ra nông nổi! Tôi muốn vào ăn một bữa ăn chay theo nhà chùa gọi là Shojin Ryori mà trong khuôn viên Tenryuji có 1 nhà hàng tên Shigetsu chuyên các món chay như thế! Phật chẳng chứng cho người không theo đạo Phật mà lại tò mò nên tuy tôi tìm ra Shigetsu:

Nhưng cửa đóng then cài, nhìn bảng hiệu thì thấy giờ mở cửa là 11 giờ trưa, nhìn đồng hồ đã mấp mé chính ngọ! mũi thì ngửi thấy mùi dầu chiên xào từ bên trong đưa ra có nghĩa là nhà hàng đang hoạt động! lượn tới lượn lui một hồi cũng chẳng thấy mở cửa, sôi ruột (cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng) nên tôi lui! không thèm!!!!

Bạn thấy: một set meal tại Shigetsu có giá là 3000 yên! không rẻ nhé!
Trên đường ra trạm Randen station để trở lại trung tâm Kyoto, bà cháu tôi đã tìm thấy 1 nhà hàng chuyên bán món chay, không phải Shojin Ryori vì không phải cơm chay nhà chùa, nhưng là các món đậu phu và yuba (tàu hủ ky). Giá cả thì chỉ bằng một nữa giá cơm nhà chùa!!!


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét