Post: #1 Món ăn, kỷ niệm trong ký ức: Bi don don."Bi don don, bi dòn dònnnnnnnnnnnnnnnnnn" Là thứ quà vặt lũ trẻ tiểu học chúng tôi rất thích vì vừa ngon lại vừa rẻ.l Rẻ như thế nào, bây giờ tôi không còn nhớ bởi mái tóc bạc đè nặng làm ngắn đi trí nhớ, chỉ biết với món tiền ăn quà hồi đó của một đứa nhỏ bậc tiều học chắc không được bao nhiêu; dù vậy vẫn đổi được một ống bi don don, nhai dòn dòn béo béo mà có khi còn dư lại chút tiền cắc mút thêm cây đá nhận xi rô! ............................................... Bạn ơi, viết tới đây tôi bí! không biết dùng chữ nghĩa như thế nào để tả chiếc xe của ông già đẩy bán bi don don! Ngừng tay gõ để tìm tài liệu.....gặp ngay cố nhân!!! Cố nhân đây không phải là hình chiếc xe cải biên của những người bán hàng rong, mà cố nhân đây là một tấm ảnh...... ![]() Có ai đó không? ai đó từng ở khu Đề Thám, Bùi Viện, Phạm Ngũ Lão, Trần Hưng Đạo trước năm 1975? Có nhớ góc đường này không? có bồi hồi như tôi đây đang bồi hồi không? Có ai không????? Tôi thấy tôi trở lại tuổi học sinh tiểu học, ngày ngày cắp cặp đi bộ từ nhà ở ngang nhà thờ Tin Lành, đường Đề Thám. Băng qua con lộ lớn Trần Hưng Đạo đi dọc theo dãy phố lầu cạnh rạp hát Nguyễn Văn Hảo đến thẳng góc mũi tàu, nơi có nhà hàng nổi tiếng Tour D'Ivoire để quẹo trái và băng ngang ngay ngã tư (cũng lớn không kém Trần Hưng Đạo) Nguyễn Thái Học - Trần Hưng Đạo, lại quẹo trái thêm lần nữa dọc theo lề đường vốn là bến xe vận tải để thẳng xuống ngã ba Nguyễn Thái Học - Phạm Ngũ Lão. Là gặp ngay góc đường này để quẹo phải để đến trường, chỗ mấy đọt dừa trong hình là cửa sau của trường Tiểu học Tôn Thọ Tường sau đổi lại thành Phan văn Trị! Góc đường này là góc đường Nguyễn Thái Học - Phạm Ngũ Lão khúc ngang hông nhà ga xe lữa! Tới bây giờ tôi không còn nhớ lý do tụi tôi phải vào trường bằng cửa sau mà không phải là cửa trước nằm trên đường Trần Hung Đạo ngó ngang rạp Đại Nam, rất gần nhà!!! Mèn ơi! kỷ niệm trong tôi với ngôi trường tiểu học này nó mờ nhạt, nó lung linh không rõ nét! Chắc hồi đó đầu óc tôi còn bận bịu với những trò chơi của con nít: đánh đủa, nhảy dây......Tôi chỉ nhớ năm chót là năm lớp nhất, mỗi tuần một lần bị lùa xuống phòng phát sữa nằm dưới tàng cây xoè rông của cây phượng vỹ nằm góc trái của sân trường để chịu cực hình uống sữa! Mèn ơi lần nữa! sữa pha cho tụi học trò uống là sữa bột do UNICEF tặng, mình quen gọi sữa Mỹ viện trợ! Cái món sữa gì mà nếm vị lợ lợ, mặn mặn chứ không ngọt chút nào này thường bị tôi lén hất vô rãnh nước cạnh phòng phát sữa! Chắc có nhiều đứa làm y như tôi cho nên đứng gần cái rãnh nước, mùi sữa đọng lâu ngày lưu cửu thành một mùi khăm khẳm..... Cái mùi càng làm tụi học trò chúng tôi tránh xa ly sữa bị buộc phải uống này hơn. Ghét sữa, nhưng tôi lại không ghét miếng bánh mì có nhét miếng phô mai màu vàng cam cũng của Mỹ viện trợ. Ly sữa khó uống bao nhiêu thì miếng bánh mì bột dẻo dẻo chứ không dòn, thơm phức mùi bột mì cộng thêm cái béo béo hơn nhẩn nhẩn của miếng phô mai bự cở hai ngón tay nhét nằm trong bụng nó ngược lại rất hấp dẫn với tôi! Khổ, phải uống sữa mới được đóng dấu trong sổ uống sữa mà sổ uống sữa có đóng dấu thì hai tuần mới được phát miếng bánh mì trong cái giỏ cần xé đó! Cái giá không phải nhỏ! Nhưng món nhớ hôm nay của tôi là món bi, cũng là món khoái khẩu tiểu học. Những viên bi có lẽ làm bằng bột gạo, viên tròn nhỏ nhỏ cở viên bi (chắc tại vậy mới gọi là bánh bi )chiên vàng ruộm! Khi mua thì ông già bán bị vấn một miếng giấy - thường là giấy báo- quấn lại thành hình cái phểu rồi múc bi vào đó, xếp mấy miếng giấy trên đầu phểu xuống che kín miếng viên bi và trao cho người mua là đứa - nhỏ - tiểu - học - tôi, nhón từng viên từng viên cho vào miệng!Bi don don chỉ hấp dẫn với tôi lúc còn thơ dại. Lớn lên một chút, như cô gái quê của Nguyễn Bính đã nếm mùi tỉnh thành mà mất đi cái mộc mạc hồn nhiên - Tôi lên trung học có biết bao nhiêu là cám dỗ để đứa- học - trò -tiểu - học - tôi mon men nếm những món ăn của người lớn (lớn hơn con nhỏ tôi lúc tiểu học nhiều lắm!) nào là bò bía, gỏi đu đủ, bò viên và cả những xe kem, món kem nước bạn nào còn nhớ??? Món bi don don lui dần, lui dần rồi chìm mất!!! Cho đến một ngày, nhìn thấy trong quyển sách French bakery con tặng, tôi mới nhìn thấy tấm ảnh nhìn giông giống! chỉ giông giống thôi cũng đủ làm bi don don lăn tròn trở về..... Cái nhớ đủ làm tôi chổi dậy làm ngay mẻ bột. Không phải bột của bi don don, cũng không phải bột choux chiên lên như cách làm trong sách. Bột tôi làm đây là bột pha sẳn của Đại Hàn dùng làm doughnut. Không đúng vị, nhưng cũng đủ làm tôi giảm nhớ!!!!!! |
![[Image: me1bb99t-gc3b3c-c491c6b0e1bb9dng-phe1baa....jpg?w=593]](https://tuxtini.files.wordpress.com/2013/04/me1bb99t-gc3b3c-c491c6b0e1bb9dng-phe1baa1m-ngc5a9-lc3a3o-q1-nc483m-1967.jpg?w=593)
)chiên vàng ruộm! Khi mua thì ông già bán bị vấn một miếng giấy - thường là giấy báo- quấn lại thành hình cái phểu rồi múc bi vào đó, xếp mấy miếng giấy trên đầu phểu xuống che kín miếng viên bi và trao cho người mua là đứa - nhỏ - tiểu - học - tôi, nhón từng viên từng viên cho vào miệng!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét