Ngày tôi còn nhỏ, xôi lá cẩm là món quà sáng rẻ mà dễ ăn dễ nuốt. Xôi thường được gói trong miếng lá chuối nhỏ, đôi khi trên lá chuối dì bán xôi lót thêm miếng bánh phồng nhỏ cở bàn tay. Xôi nóng đơm lên miếng bánh phồng làm miếng bánh mềm dịu đi và chỉ cần túm gọn bàn tay miếng bánh sẽ ôm tròn những hạt nếp tím xinh xắn vào lòng nó, như vòng tay mẹ ôm con!
Sống trên đất người, tôi may mắn gầy được bụi lá cẩm nhỏ. Thật ra lá cẩm dễ tánh như tính tình chất phác thuần hậu của người nhà quê Việt Nam mình hồi đó (hồi đó là vì tôi không biết bây giờ, với sự suy thoái về đạo đức trong nước, người dân quê tôi có còn giữ được cái thuần hậu xưa không!!!???). Có cành lá già, chọn 1 chổ đất và cắm xuống, tưới nước thường xuyên là vài tháng tôi đã có 1 bụi lá sum xuê tha hồ ngâm nếp, nấu xôi!!
Xôi lá cẩm, tôi cũng chỉ nấu chân phương: nếp ngâm với nước cốt lá cẩm qua đêm, sáng ra vút sạch thêm vào chút muối dằn cho đậm vị rồi xôi lên, sau đó trộn thêm nước cốt dừa và chút đường không ngọt quá. Vậy thôi! tôi không thêm dừa bào, muối mè hay muối đậu vì tôi thích đi ra nắm 1 nắm xôi trong tay và vừa ăn vừa ra vườn. Đi vào lại 1 nắm nữa vừa nhai vừa với lật tờ báo xem tin tức!
Vậy mà gần đây, tôi đọc được bài báo trong nước nói về xôi lá cẩm. Tác giả bài báo cho biết xôi lá cẩm phải ăn với mở hành và chan nước cốt dừa mới đúng vị! Điều này lần đầu tiên tôi biết! Thế là hôm nay tôi nấu xôi lá cẩm, chan chút nước cốt dừa hành thử coi vị nó thế nào.
Quê nội tôi là xứ miệt vườn! Miệt vườn miền Nam nên ăn món chi có chan thêm nước dừa cũng đều thấy ngon hết!
Nhưng thật tâm, tôi thích cái chất chân phương của nắm xôi lá cẩm giản dị trong tay tôi: dẽo, ráo, và thơm mùi thơm của chút nếp, chút dừa. Chứ cái dĩa xôi lá cẩm chan nước cốt dừa phải ăn bằng muỗng sao tôi thấy không quen mấy: mùi thơm của xôi đâu? màu tím đẹp man mác của lá cẩm đâu? Và chiếc muổng, sắn xuống dĩa xôi làm đứt đôi hạt nếp!!!!! Tôi yêu tình đầu của tôi với xôi lá cẩm mộc mạc ngày trước hơn nhiều!!!
Nhưng thật tâm, tôi thích cái chất chân phương của nắm xôi lá cẩm giản dị trong tay tôi: dẽo, ráo, và thơm mùi thơm của chút nếp, chút dừa. Chứ cái dĩa xôi lá cẩm chan nước cốt dừa phải ăn bằng muỗng sao tôi thấy không quen mấy: mùi thơm của xôi đâu? màu tím đẹp man mác của lá cẩm đâu? Và chiếc muổng, sắn xuống dĩa xôi làm đứt đôi hạt nếp!!!!! Tôi yêu tình đầu của tôi với xôi lá cẩm mộc mạc ngày trước hơn nhiều!!!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét