Thua lỗ lớn tôi và cháu trở xuống cố vớt vát chụp thêm vài pô ảnh Kurama và đèn cho bớt tiếc!


Chuông hứng sương (hay mưa) để nước không giọt xuống nền đất tránh sói mòn nền về lâu về dài!


Trở ra Kurama station, trạm Kurama là một trạm rất nhỏ và là trạm terminal của line Eizan

Bất khả kháng phải đến Kibune bằng xe lửa tuy khỏe thân (chân!) hơn nhưng tôi chỉ tiếc đoạn đường trên đỉnh Kurama ngang qua khu rừng tùng xưa cổ trơ cả rể trồi lên trên mặt đất như những con mãng xà to lớn mà tôi đã đọc được trên net
Nhưng thôi, đời cho ta chanh.... ai dè con bé cháu kêu nóng quá không thèm nước chanh, muốn mua kem cơ!!! Ý con bé là muốn vọc cái máy vending machine trong trạm Kurama đây mà! Cho tới giờ không biết cháu tôi đã tốn bao nhiêu tiền cho mấy máy vending machine ở Kyoto....cứ tối tối là cháu lục ví bà vét lấy tiền xu để hôm sau mua nước! nhờ máy vending machine nằm khắp nơi: ngã tư, ngã ba, nằm trên cả bốn góc đường, xe lửa xe buýt nơi nào cũng có máy nên tại Kyoto chúng tôi ra khỏi hotel không bao giờ mang theo nước! Cứ đi đến đâu mà cần nước thì đã có cháu với tiền xu của bà chạy ngay đến bên máy!!!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét