Nhà tôi vốn là vựa cá biển nên có nhiều món đồ biển tụi tôi ăn khi nhỏ phải nói là khi kể ra không có nhiều người biết!
Chẳng hạn bong bóng cá đường!
Bong bóng cá thì nhiều người Việt mình biết đến lắm, nhưng biết tường tận là bong bóng cá đường thì số người biết đã ít hơn rồi. Ăn được bong bóng cá đường tươi, ướp nước mắm hành tỏi chiên lên còn ít người biết hơn nữa, ngoại trừ bạn là người vùng biển hoặc trong ngành hải sản. Mà không phải người vùng biển nào cũng có bong bóng cá đường để ăn: giản dị là ngư dân khi đánh lưới được cá đường thì họ mổ lấy ngay bong bóng trên tàu trước khi ướp cá dưới hầm nước đá. Số bong bóng này về phải giao nộp cho chủ tàu vì bong bóng cá đường rất có giá và theo 1 số người cho rằng nó có thể làm 1 vị thuốc! Mà không phải cứ ra khơi đánh cá là sẽ có cá đường! phải là tàu lớn có thể thả lưới ngoài vùng biển sâu chứ không phải cận duyên, và tàu phải có trang bị loại lưới mắt lớn, mỗi chuyến tàu về phải vài tấn cá chứ vài tạ thì không thấm vào đâu! Ba má tôi có hai người lái cá là chủ tàu lưới năm nên thỉnh thoảng được chủ tàu gởi biếu vài chiếc bong bóng cá đường tươi!
Cá đường, trong ký ức tôi hồi nhỏ ngoài món bong bóng chiên lên, ăn có sớ ngon như thịt heo ra, còn in đậm trong tôi món khô cá đường ngào đường (nếu làm thơ thì phạm luật vì 2 chữ đường gần như đi liền nhau
).Tôi nhớ, trên giàn bếp nhà tôi má tôi có treo 1 chùm bong bóng cá đường. Lâu năm, nên màu những chiếc bong bóng cá đã trổ vàng màu khói ám và cứng như những thanh củi! Nhưng đối với bọn nhỏ chúng tôi, vị thuốc hay không nào chúng tôi cần biết đến! Cái làm tôi nhớ đến cá đường là do thỉnh thoảng có cá tàu lưới năm về, ngoài "nguyên chiếc tàu tui lựa đúng 1 con cá thu về cho con ăn" như má tôi thường kể, má tôi lâu lâu lại bắt 1 con cá đường về xẻ ra muối xổi rồi gởi về quê cho bác và các cô tôi, còn dư ra má tôi đem chiên lên, giao cho bà ngoại tôi giã nát xong đem chấy lại với đường. Cơm nóng, trộn đều với khô đã giã bông ra, thơm ngạt ngào mùi tỏi thêm ngọt vị đường và kết hợp cùng cái mặn mòi sẵn có của khô làm chúng tôi ăn không biết ngán, ăn đến no kềnh ra và tha hồ uống nước để đến tối là có
màn "đấm dài" gần như tập thể!!!
Sau 75, khô cá đường chỉ còn trong kỷ niệm! Gia đình tôi chia nhỏ ra vượt biên trốn ra khỏi quê hương. Má tôi và mấy người chị em gái của tôi mang theo đứa con trai đầu lòng của tôi đi trước, thoát được đến Nam Dương. Ba tôi và chị Hai tôi ở lại giữ nhà phòng khi việc trốn lánh bị đổ bể thì còn chốn mà nương thân. Phần tôi, cùng chồng và đứa con gái nhỏ lên tàu, chạm chân được đến Mã Lai sau 3 ngày trên biển. Được tạm trú để hồi sức tại trại Marang 3 ngày, chúng tôi được đưa lên tàu sang đảo Bidong, sống đúng đời tỵ nạn. Bữa cơm đầu tiên trên đảo, tôi dùng số cá cơm khô của cao uỷ phát, đem ngào mặn ngọt với đường! Cơm thì nấu với gạo hẻo mà cá thì ngào với khô vụn, nhưng bữa cơm đầu tiên trên đảo Bidong bên ngoài đất nước Việt Nam đau khổ của gia đình nhỏ chúng tôi thật ngon biết bao nhiêu: ngon vì biết mình đã thoát được đến bến tự do và ngon vì còn được ăn cá chứ không phải bị cá ăn mình!!!
Bây giờ, nhiều khi tôi cũng mua cá về muối xổi rồi ngào đường. Cá đường bên này mua không có, tôi chọn cá mú để được loại cá thịt dai....nhưng không bao giờ tôi có thể ngào ra dĩa khô cá ngon miệng như dĩa khô ngào hồi nhỏ, hay chí ít ra, như dĩa khô cá cơm ngào trên đảo Bidong! Món ăn của kỷ niệm, dễ gì tôi có thể nhắc lại bên ngoài không gian và thời gian đã sống??? Chưa kể trong những món ăn kỷ niệm đó, còn bóng dáng những người thân của tôi mà nay đã là hồn muôn năm cũ??? Nhưng tôi vẫn muốn nấu lại cho con cháu tôi ăn, để tôi có thể kể lại cho chúng nó biết chuyện ngày xưa. Và biết đâu sau này, chúng nó lại cũng nấu những món ăn đó cho con cháu chúng, khi tôi cũng đã trở thành người của ngày xưa????
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét