Buổi chiều trời hửng nắng, không đành lòng nằm trong phòng khách sạn tôi quăng đôi giày ướt vô thùng rác rồi cùng cháu bắt taxi đến Kiyomizu (Chùa Thanh Thủy).
Tôi đã nói là 3 đại gia của Kyoto là Kinkakuji, Ginkakuji và Kiyomizu không nằm trong danh sách cần xem của tôi vì tôi sợ đám đông nhưng tôi không thể nào bỏ qua những con đường quanh Kiyomizu được! Taxi thả bà cháu tôi xuống ngay con dốc dẫn lên Kiyomizu và lối bắt đầu của Ninen-zaka (dốc 2 năm : người Nhật cho rằng nếu vấp té trên con dốc này sẽ gặp xui trong suốt 2 năm). Nhìn lên con dốc dẫn lên chùa Thanh Thủy tôi không tiếc vì đã bỏ qua không ghé thăm ngôi chùa này.



Cho dù có sợ đám đông cách mấy cũng không thể không đến! May quá, là mùa nóng nên khách thưa hẳn!



Hay thức ăn vặt như loại bánh dango làm bằng bột gạo nếp này đây:


Rất khó mà chụp 1 tấm ảnh không vướng người tại khu này, cứ đưa máy lên là bị "người nước lạ" xen vào trước mặt!!! Sau cháu tôi cứ thấy hay nghe tiếng của người nước lạ là con bé lại xen vào giữa, cứ ngơ ngơ quay lưng vào ống kính máy hình lạ như thế vài lần đúng theo cung cách hành xử của họ, duy có điều họ vô tình còn con bé này thì cố ý!!!! Tôi rầy cháu, cháu cười hì hì mà bảo: Nội nghĩ con giống ai???
Con bé này, mình vẫn biết nó giống mình nhưng không dè nó giống quá xá là giống! thì cũng lại là mắt trả mắt, răng đền răng!!


Lối đầu ngõ:




Cuối ngõ, vẫn còn duyên:

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét