Nom ba chok, món bún dân dã phổ thông của người Kampuchia mà tên nghe thật lạ tai với nhiều người Việt mình, phải không bạn?
Tìm trên net, bạn sẽ thấy nó còn được gọi là num banh chok, nhưng tôi vẫn gọi nó là nom ba chok, lần đầu tôi biết nó là trên đường phố Bangkok, gánh bún lề đường gần Grand Palace của Thái! Nhớ lại, hai vợ chồng cùng đứa con gái, đứng giữa đường phố thủ đô Thái Lan mà mỗi người bưng 1 tô bún vừa ăn vừa húp. Có khi không ra thể thống gì nhưng quả thiệt, nó ngon lắm bạn à! Miếng ngon nhớ đời, đúng trong trường hợp của món bún có màu vàng vàng của nghệ, chan chát của riềng, dòn dòn của bắp cải trộn lẫn với bắp chuối bào, thêm phảng phất chút vị tanh của cá lóc! Thích nhưng không biết tên nó gọi là gì và cũng không màng hỏi tên nó: lúc bấy giờ chỉ nghĩ nó là món đặc biệt của người Thái và có khi không nếm lại được nếu không du lịch trở lại Thái!
Vài năm trôi qua, tình cờ A con gái tôi có người bạn gốc Kampuchia có lần nấu cho ăn món tương tự như nom ba chok nhưng nấu với thịt gà thay vì cá lóc! A hỏi và cô này gởi về cho tôi 1 phần ăn: Đậm đà hơn lần ăn bên Bangkok nhưng thiếu chút vị của cá!!! Chính cô bạn này của A đã cho biết tên của nó là nom ba chok!
Hỏi kỹ ra: món này gốc từ Kampuchia và đối với người Kampuchia nó như phở hay hủ tiếu của người Việt! Họ ăn sáng, ăn trưa cả ăn tối với món này, lúc nào thời điểm nào cũng hạp nhưng vẫn thích hợp nhất là vào buổi sáng! Thái Kam Lào là ba nước có chung biên giới, cùng chung nền Phật Giáo Tiểu Thừa và văn hoá tương tự nhau nên không lạ gì món nom ba chok có mặt trên cả 3 quốc gia này nhưng Kampuchia mới là nơi khai sinh của nom ba chok!
Từ đâu cũng không quan trọng với tôi vì tôi chỉ là 1 thực khách tầm thường chứ nào phải là một chuyên viên ẩm thực! Món ăn ngon, hạp khẩu vị là đủ cho tôi rồi! Và may thay, vùng tôi ở tập hợp gần đủ các sắc dân đến từ Đông Nam Á, nên việc muốn ăn một tô nom ba chok với tôi bây giờ không còn khó tìm như dăm muời năm trước! Có điều, cuộc sống tại Úc quá đầy đủ, thực phẩm dư dã nên tô nom ba chok mang về từ nhà hàng Pnom Pênh vùng tôi nó to, nước lễnh loãng chứ không nhỏ nhắn, đậm đà để khi ăn xong vẫn còn như thòm thèm chưa đủ, như tô nom ba chok tôi có dịp ăn mấy chục năm trước đây!!! Có khi người bán đã cho thêm nước dùng cho tôi. Vì như 1 tình cờ, người chủ tiệm là người tôi quen, cả chục năm về trước bây giờ mới gặp lại!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét