Năm 1968, Tết Mậu Thân!!!
Chúng ta chắc khó quên những ngày khói lửa kinh hoàng ngay trong thủ đô Sài Gòn vào đúng ngày thiêng liêng Nguyên Đán.
Nhà tôi may mắn không nằm trong vùng bị thâm nhập, nhưng đêm đêm chúng tôi sợ đến phát khiếp vì những tiếng súng nghe rất rõ vọng đến từ khu Bàn Cờ, Nguyễn Thiện Thuật và khu Hàng Xanh là những khu bị nằm trong vùng giao tranh. Những ngày đó, tối tối ba má tôi lùa lũ con chui xuống ngủ trên sàn nhà, bên dưới bộ ván 2 tấm dày trên 1 tấc mà còn được chất thêm lớp bao cát dày cộp để giảm thiểu sức công phá của đạn pháo kích nếu rủi ro xảy đến!
Cũng trong những ngày đó, xóm tôi có vài gia đình lạ, là bà con thân nhân của vài người trong xóm đến tản cư ở nhờ. Cạnh nhà tôi là gia đình thím Hưởng, nói là gia đình nhưng chỉ có thím và 3 cô con gái còn chú thì chúng tôi chưa hề biết mặt vì chú là quân nhân nên bị cấm trại 100%.
Chú thím Hưởng chắc người có học thức cao nên cách đặt tên con rất là văn vẻ - ít nhất với sự hiểu biết non kém của tôi lúc bấy giờ- chiếm được lòng vị nể của bọn chúng tôi không ít: Lan Hương, Liên Hương và cô nhỏ nhất cũng tên Hương - nhưng tôi lại quên mất tên lót của cô bé!-
Ba cô bạn tên Hương rất nhỏ nhẹ, tuy thân thiện nhưng không lăn xả chơi những trò chơi cạnh tranh với con trai như bọn chúng tôi. Trò đời, nhất là với bọn còn trẻ con như chúng tôi, cái gì càng xa xôi khác biệt thì chúng tôi càng tò mò, càng muốn lại gần để làm quen! Bởi vậy, một ngày kia thím Hưởng bày chiếc bàn nhỏ cho Lan Hương ngồi bán những chiếc bánh xinh xinh, chúng tôi hưởng ứng rất tận tình: vừa có bánh ăn, vừa được thím Hưởng ân cần nhỏ nhẹ hỏi thăm vài câu lại còn được Lan Hương và Liên Hương cám ơn sau khi gói những chiếc bánh xinh nóng hổi trao tận tay: một điều chúng tôi ít được nhận từ xóm nhỏ bình dân hồi đó!
Mà món bánh, giản dị có gì đâu: Một ít bột mì, chút đường thêm cái trứng gà, nắn dài ra và đem chiên với dầu. Vậy mà ngày nào thím Hưởng cũng bán hết veo veo......Cho đến 1 ngày, gia đình thím trở về khu nhà cũ vì tình hình đã ổn định.
Lan Hương, Liên Hương và bé Hương, từ đó chỉ còn là những cái tên đẹp trong ký ức tôi vì tôi không bao giờ còn gặp lại ba cô Hương và ngay cả nét mặt ba cô cũng dần phai nhạt đi trong trí nhớ. Tuy nhiên, chiếc bánh thím Hưởng làm, thỉnh thoảng tôi cũng nắn chút bột và chiên lên rồi bà cháu cùng nhâm nhi. Chiếc bánh tuổi nhỏ với cái tên giản dị đúng với hình thức của nó: bánh mì chiên!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét