Trọn vùng Kibune chỉ có một nhà hàng duy nhất dọn món Nagashi somen này, đó là nhà hàng/ryokan Hirobun, để đến Hirobun ta phải đi đến gần cuối con đường vì Hirobun là nhà hàng nằm chót hết trpng dãy nhà hàng của Kibune, do vậy nguồn suối từ Hirobun là nguồn suối hầu như nguyên thủy từ nguồn đổ xuống,
Bảng hiệu Hirobun:

Khách ăn phải trả tiền tại phòng vé nằm ngang trên mặt đường, nhận 1 số thứ tự trên 1 chiếc quạt (nhân đó lúc ngồi chờ có thể dùng quạt để phe phẩy). Một cầu thang dài đưa khách xuống gần mặt suối nơi có 2 sàn: một dọn mì và sàn kia thấp hơn để khách ngồi đợi. Bước xuống thang đã nhìn thấy đợt khách trước đang thưởng thức mì trôi:

Chính ra có 3 sàn, sàn này cao hơn, sang hơn dọn riêng cho khách dùng Kaiseki hoặc các món đắt tiền:

Mỗi đợt khách ăn chỉ có 8 người: Ống tre gồm 4 ống, 2 ống dài song song nhau và bên dưới lại 2 ống song song nhau, mỗi ống dùng riêng cho 1 cặp 2 người. Khách muốn thưởng thức nagashi somen thì đông mà chỉ có 4 máng cho 8 người nên phải lấy số thứ tự là vậy! Số thứ tự của tôi và cháu là 22, kèm theo 1 tờ chỉ dẫn cách ăn mì:


Ngồi sàn dưới chờ, chụp hình lên sàn trên:

Đến phiên được lên sàn cao hơn để sẵn sàng sau nhóm này.

Nước chấm somen cùng hành lá, chút wasabi dể cho vào nước chấm và matcha mochi tráng miệng, chuẩn bị sẵn sàng!


Nói thiệt, tôi và cháu cứ sợ con bé dùng đũa không quen sẽ bị vuột hụt mì và sẽ bị đói, trong lòng đã tính kế hoạch phụ là sau bữa mì trôi sẽ sang sàn trên kêu thêm vài món cho chắc bụng (cháu!), nào ngờ chính tôi là người bị vuỗt vắt mì đầu tiên do ham nói chuyện cùng cháu không gắp kịp! Phần cháu thì giỏi, gắp ngay khi mì trôi đến:


Không sót vắt mì nào, cho đến tận vắt chót báo hiệu bữa mì trôi chấm hết là mì màu hồng....không biết nhuộm bằng gì nhưng vị nồng nồng hăng hăng, may mà vắt mì này nhỏ chút xíu và là vắt mì chót của bữa ăn nên ráng nuốt:

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét