Đôi chân ướt chắc cũng làm tôi "lú" bất thình lình, nhưng đôi khi cái "lú" nó lại có cái hay của nó bạn ạ! Từ Fusimi Inari nếu lấy xe của JR đến Uji thì không phải đổi xe nhưng không hiểu sao tôi lại lấy xe của Keihan và phải đổi một chặng xe tại Chushojima mới qua được line riêng của Uji!

Bạn coi, trong hình này người ta ai cũng mang đôi ủng nhựa dùng đi mưa! tôi dọa cháu là sẽ tìm mua đôi ủng như thế hay ít ra cũng tìm shop 100yen kiếm mua đôi croc rẻ tiền mang. Cháu sợ quá năn nỉ nội làm ơn đừng làm con mắc cở - Có gì mắc cở cháu? Mang giày ướt mới đáng mắc cở hơn!)

Tôi vẫn biết tại Nhật, cổng Torii thường là mốc khởi điểm cho lối vào một đền chùa, nhưng cái cổng Torii này lại nằm ngay trước ngã ba không giúp người khách lạ định hướng được ngã rẽ nào là vào chùa nếu không nhờ taxi dẫn lối. Vì tôi đã nhờ taxi dẫn lối nên bạn nhớ nhé: nó là lối bên tay trái có người cầm dù vàng còn tay phải có chiếc buýt vàng là đường dẫn vào trung tâm Uji nhé!

Bạn biết, khi một người được in hình trên đồng bản tệ của một quốc gia thì người đó hoặc là danh nhân hay anh hùng của quốc gia đó, còn 1 vật hay kiến trúc được in trên bản tệ thì kiến trúc đó thuộc hàng báu vật của quốc gia. Là một du khách, nhiều khi mua bán tôi đã phải dốc mớ tiền xu ra tay và nhờ người bán lấy đúng số tiền dùm. Nhưng có 1 đồng xu mà tôi không bao giờ nhầm lẫn về mệnh giá của nó: đồng 10 xu trên có hình chùa Byodoin!
Chùa Byodoin vừa mở cửa cho du khách vào thăm trở lại vào tháng 4 năm 2014 sau gần 2 năm đóng cửa để trùng tu. Như mọi danh lam khác, vào chùa Byodoin phải mua vé. Đang là mùa hè nên sen đã bắt đầu nở hoa nhưng dưới mưa thì hoa lá nào nhìn cũng rất tội nghiệp!


Chùa Byodoin vừa mở cửa cho du khách vào thăm trở lại vào tháng 4 năm 2014 sau gần 2 năm đóng cửa để trùng tu. Như mọi danh lam khác, vào chùa Byodoin phải mua vé. Đang là mùa hè nên sen đã bắt đầu nở hoa nhưng dưới mưa thì hoa lá nào nhìn cũng rất tội nghiệp!


Chùa còn có vài dàn hoa tử đằng rất rậm, vào mùa xuân chắc hoa tử đằng sẽ treo tím ngợp nơi đây kéo theo hàng đoàn người lũ lượt thưởng hoa!


Phải nhận rằng chùa Byodoin rất đẹp, nếu bạn từng thăm Hawaii chắc biết Byodoin có một bản sao nơi đó?




Nổi tiếng nhất là gác phụng, nằm soi bóng trên mặt hồ phía trước. Vào 1 ngày nắng đẹp và với máy hình tốt, bạn sẽ có những bức ảnh gác phụng soi bóng hồ đẹp tuyệt! bây giờ thì bạn xem đỡ gác phụng trong mưa chụp với máy ảnh tiện dụng thường nhé!










Tượng này được tạc theo trí tưởng tượng của nhà điêu khắc vì không có một tài liệu hình ảnh nào lưu lại của Lady Murasaki Shikibu. Nhưng tượng này làm người ta chú ý vì trang phục trên pho tượng là trang phục mặc trong giới cung đình quý phái Nhật thời kỳ đó, bạn nhìn kỹ các lớp áo: với 5 lớp áo, trong giới cung đình thì hẳn phải bằng gấm hoặc lụa thêu hoa, bạn có thể tưởng tượng nó nặng như thế nào trên người 1 phụ nữ nhỏ bé (Người Nhật thời đó rất bé nhỏ, chỉ sau thế chiến thứ 2 mới thay đổi dinh dưỡng và bắt đầu cao to như người tây phương). Mùa đông lạnh lẽo còn đỡ, mùa hè thì chỉ có nước...chết sớm!!!!
Trước chuyến đi, tìm hiểu mùa hè cũng là mùa câu cá bằng chim cormorant. Chim cormorant (chim thằng chài? tôi không rành!) được nuôi và thòng vào cổ nó một chiếc vòng, khi lớn đủ có thể bắt cá được, người ta cột một chân chim vào 1 sợi dây dài nối với thuyền. Chim chúi xuống nước bắt cá,chỉ nuốt được những con cá nhỏ hơn chiếc vòng còn cá lớn thì bị vòng chặn lại và người chủ kéo cá ra. Tôi định đi xem, nhưng nghĩ lại thấy con người quá ích kỷ chắc cháu tôi không chịu được cảnh giành cá từ mỏ chim. Thêm vào đó, ngang qua cầu nhìn xuống dòng nước chảy xiết sau tuần lễ mưa dầm trứoc đó, một người không biết bơi như tôi càng vững lý lẽ để không đóng tiền bước xuống ghe trong dòng nước dữ như thế này! cho không tôi cũng chẳng dám đi!!!

Trên đường trở về Kyoto lần đầu tiên và duy nhất tôi chạm với cái hung hăng của tuổi trẻ tại Nhật, khá lạ vì truyền thống của Nhật là tôn trọng người già! Xe ngừng có chổ trống, tôi vội bước tới để ngồi, một anh chàng ngang tuổi cháu tôi cố tình huýt vào vai tôi thật mạnh. Là 1 người bà từng dạy dỗ cháu mình tôi lẽ nào để cho thằng ranh con qua mặt? Trừng mắt, tôi nghĩ thầm: sao mi dám!!! và mím môi huýt lại anh ku 1 phát cũng mạnh không kém và anh ku lẳng lặng nhìn nơi khác, lủi xuống xe! Nếu tôi không huýt trả ku này chắc trong lòng tôi mãi ôm mối hậm hực!!!! Mắt đền mắt, răng trả răng nhóc con ạ!!!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét