Thứ Năm, 25 tháng 6, 2026

Kansai và Hiroshima 2015: Fusimi Inari.


Buổi sáng nhìn xuống đường: trời mưa khá nặng hạt!




Trong phòng hotel Citadines tôi ở có một khoảng bếp nhỏ và các vật dụng dùng để nấu một bữa ăn đơn giản, tôi thường làm điểm tâm tại phòng trước khi ra ngoài thăm thú để tiết kiệm chi tiêu!


Nhật có vùng Hokkaido nằm trên cực Bắc và có nền chăn nuôi bò sữa rất nổi tiếng nên bơ của Hokkaido rất béo, thơm ngon. Nhật lại còn loại bánh mì sandwich shokupan rất mềm ngon, dù để qua 2, 3 ngày sau vẫn xốp bông chứ không bị khô cứng! shokupan của Nhật khác với các loại sandwich ta thường thấy: Môt ổ sandwich không dài hình chữ nhật mà thường vuông vắn, chỉ có từ 4 đến 6 lát, rất dày! Tôi đã lo là lát sandwich dày như thế thì làm sao mà nướng nhưng quên rằng bánh mì Nhật thì đã có lò nướng Nhật: toaster của Nhật cũng dày để có thể toast loại shokupan này!


Shokupan nướng dòn, thêm bơ và mứt dâu (dâu của Nhật rất ngon nên mứt dâu cũng ngon không kém!), pha thêm tách cà phê phin mang theo từ nhà là chắc bụng!


Mưa nên tôi bắt taxi ngay trước cửa hotel để đến Fusimi Inari. Bạn à, khi du lịch tôi thích giao tiếp với người địa phương mỗi khi có thể và thường mỗi khi có dịp chuyện trò như thế tôi lại có thêm một kỷ niệm đẹp, người tài xế taxi này là một thí dụ như thế!

Trên xe tôi và cháu nói chuyện với nhau bằng tiếng Anh xen lẫn tiếng Việt, tiếng Việt thì chắc chắn bác tài không hiểu nhưng bác lại hiểu chút chút tiếng Anh nên hỏi chúng tôi từ đâu đến, trả lời Sydney, Australia và bác khá hào hứng cho biết bác có thân nhân đang ở Sydney. Bác là người sinh trưởng tại Hiroshima nhưng lên lập nghiệp tại Kyoto; nhân cháu tôi đang học vài từ tiếng Nhật, cháu biết Yes là Hei nhưng lại không biết No, hỏi iPad thì không thấy iPad trả lời (có những lúc iPad quái dị như thế ) nên thuận miệng tôi hỏi bác. Bác rất vui khi thấy khách thích học tiếng Nhật nên ngòai "Ie" là No (phát âm I và E theo tiếng Việt, hoặc dễ nhớ hơn: Í Ẹ!)bác còn dạy thêm cho cháu vài từ thông dụng khác! Không biết cháu còn nhớ được bao nhiêu. Mười năm trước đến Kyoto tôi thấy rất ít người Nhật biết tiếng Anh nhưng mười năm sau trở lại; tôi thấy người Nhật đã có thể xử dụng tiếng Anh chút chút với du khách!

Gần đến Fusimi Inari, ngang qua chiếc cổng Torii đá trên đường vào đền tôi chú ý đến 1 bà cụ đang đi vào và cúi đầu chào chiếc cổng đá, điều này thật mới lạ đối với tôi! bác tài cố gắng cho chúng tôi xuống sát cạnh đền để tránh mưa và bị một người dân gõ cửa xe mắng! Rất cảm kích lòng tốt của bác chịu bị mắng vì mình, bà cháu cố gắng xuống xe thật nhanh để bác có thể quày xe lại!


Fusimi Inari là đền thờ Thần Đạo (Shinto) nằm sát cạnh phía nam của Kyoto chỉ cách 2 trạm xe lửa. Fusimi thờ thần Inari là vị thần trông coi về lúa gạo của Nhật và cáo la2 sứ giả của thần nên trong khuôn viên đền có rất nhiều tượng cáo.

Tuy nhiên đền Fusimi lại được biết đến nhiều qua hàng ngàn cổng torii được dựng lên san sát nhau trên đường lên núi, những chiếc cổng màu son nổi bật được tặng bởi các thương gia, thương nghiệp cầu mua may bán đắt và được thành công dựng lên để đền ơn (tương tự tại Việt Nam có việc đền ơn Thánh Mẫu và bà Chúa Xứ Châu Đốc)

Một chiếc cổng lớn như thế có giá lên đến cả triệu yen! Có hai hàng cổng torii dựng san sát nhau chạy từ lưng đền lên tới dốc núi, mặt sau cổng torii có ghi tên cá nhân hoặc doanh nghiệp kính dâng. Hình ảnh hàng ngàn chiếc cổng sơn đỏ chói tiếp nối nhau là một hình ảnh rất ăn mắt và cổng torii tại Fusimi Inari này cũng đã được dùng làm 1 cảnh quay trong phim Memoir of a geisha nổi tiếng.

Tôi đặt chân đến Nhật vào cuối tháng 6. Thời gian cuối tháng 6 là đúng nửa năm dương lịch, người Nhật từ lâu lắm rồi chỉ dùng dương lịch nên dịp cuối tháng 6 là đầu mùa hè trùng vào dịp Nagoshi no Harae (thanh tẩy mùa hè)

Dịp này tại những đền chùa trên nước Nhật làm lễ thanh tẩy, họ dựng lên những vòng hình tròn được kết bằng lau sậy tươi trong sân đền chùa gọi là chiwara. Trong dịp này người ta nhìn nhận và sám hối những tội lỗi đã phạm trong nửa của năm vừa qua và cầu nguyện được an lành tốt đẹp trong nửa năm sắp đến.


Tôi gặp lại bà cụ đã cúi đầu chào cổng torii lúc nãy, bà bước vào sân đền, hướng vào đền bà lại kính cẩn cúi đầu chào. Xong, bà trở ra sân và đi qua vòng chiwara. Điều làm tôi đặc biệt chú ý là bà chui ngang vòng, quẹo sang tay trái và vòng lại phía trước chiwara. Kế đến bà lại bước vào vòng chiwara và lần này bà đánh vòng bên tay phải để trở ra trước mặt vòng; có nghĩa là bà đánh thành hình 1 con số 8 và trước mỗi vòng bà đều kính cẩn cúi đầu chào rồi mới bước vào. Bà đi nhiều vòng như vậy và tôi không đếm bà đã đi thành bao nhiêu vòng số 8 và số 8 có ý nghĩa gì nhưng lòng thành với tín ngưỡng nơi bà quả là đáng phục. Cần nói thêm người đàn ông trong hình thứ nhất chỉ ngang qua vòng chiwara có duy nhất 1 lần! Trong hình dưới đây bà cụ đội nón đen nơi góc phải chiếc vòng chiwara:


Mưa đã nặng hạt hơn và tôi bắt đầu thấy khổ: đôi giày hiệu Merrell đi bộ rất êm chân mà tôi tưởng waterproof dè đâu lại không phải, mưa lớn làm mỗi bước chân tôi nghe lộp phộp như tiếng chân con vịt bầu!!!!


Tôi ráng đi vòng ra phía sau để chụp hình dãy torii nhưng than ôi! máy của tôi chụp thiếu sáng ra hình mờ ệch! tấm hình chụp từ bên ngoải thì nhìn còn khá hơn chút:


Bạn nghĩ rằng mưa gió và hai bàn chân nằm trong đôi giày ướt sẽ làm tôi ngán mà trở về hotel chăng??? Không!!! tôi tiếp tục dầm trong mưa (dưới cây dù nhỏ, chỉ đủ che cho tóc và máy hình không bị ướt chứ chẳng làm khô nổi đôi chân!) và tiếp tục đi tới Uji như dự tính (ở nhà, lúc không mưa!), lần này bằng xe lửa vì từ Fusimi Inari mà đi taxi đến Uji chắc tôi khóc ròng vì tiếc tiền!!! May mà mưa trên đất Nhật không lạnh như mưa trên đất Úc!!! Tôi cũng không ngờ trên đất Nhật tôi lại bổng dưng thành một bà già gân đến vậy!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét