Má tôi rất thích ăn cá bống trứng kho tiêu, có lẽ vì món ăn này trong Nam nhắc má tôi phần nào món cá kho thệ xứ Huế của má tôi!
Mà ngộ! nhớ cá kho thệ, lẽ ra má tôi phải mua cá bống trứng về kho thì nó mới giống trả cá kho thệ ngoài Huế, chứ cái giống cá bống trứng nhỏ nhỏ này phải xúc miếng to mà ăn thì đâu có nét gì giống cách ăn dỏ dẹ của người xứ quê ngoại tôi???
Sau này lớn lên, tôi mới nghĩ ra má tôi chỉ nhớ món kho thệ trong tâm tưởng, còn bản chất người vợ, ngưồi mẹ khiến má tôi chọn mua cá bống trứng về kho cho chồng con ăn!
Tọi nhớ ba tôi khi nhà có cá bống trứng kho tiêu, ông thích lấy cái tô xúc cơm cho đầy, cơm nóng cũng được mà cơm nguội cũng chẳng sao. Rồi ông ém vài muổng cá bống trứng kho tiêu màu nâu sẫm vô 1 góc tô. Múc 1 muỗng vun cơm kèm theo vài con cá, vói tay lấy trái dưa leo má tôi đã rửa sạch cắn 1 miếng nghe dòn rụm! Trả cá má tôi kho đã cho tiêu thơm phức, mà khi ăn ba tôi còn cắn thêm trái ớt hiểm để tăng thêm kích thích cho vị giác, chu choa ơi tôi nghĩ lúc đó ba tôi đang trở về thời còn ở dưới quê, đi tát đìa hay quăng chài kiếm cá!!! Con người chơn chất miền Nam lộ rõ trong cách ăn to xúc đầy của ba tôi lúc đó!!!!
Cá bống trứng chỉ cực lúc làm, phải vốc vài con trên tay mà lựa, tách ra mấy cọng rong rêu! Làm thì cực, tới khi ăn thì lũ con nít tụi tôi lủm 1 cái hết mấy chục con cá, đâu có biết tiếc công má tôi hay bà ngoại ngồi cong lưng nhướng mắt lựa cá! Còn con cá bống cát thì nhờ trộng con nên rất dễ làm, nhưng coi nó vậy mà nhiều xương lắm, nhất là chỗ bụng gần lườn cá! Đám con nhỏ của má tôi mà hớp tớp không coi kỹ thì mắc xương như không! Có lẽ vậy cho nên món cá kho thệ của má tôi hiện ra dưới hình dạng của mấy con cá nhỏ xíu mà mang 1 bụng trứng thè lè!!!!
Sau 75 không còn mua bán được, thỉnh thoảng vào buổi chiều má tôi qua phà sang Thủ Thiêm tìm mua vài rổ cá bống trứng kho cho nhà ăn, mà món cá bống kho sau 75 nó mất đi cái vị ngon bùi trước đó: con cá kho mặn hơn lúc trước, khô queo cứng còng để bớt hao đồ ăn! Một buổi chiều má tôi về trể, thẩn thờ nước mắt rưng rưng!!!! Hỏi ra thì má tôi cho biết bị bọn gian lắc túi mất hết tiền!!!!! Tôi nhớ cái nhìn của ba tôi dành cho má tôi lúc đó, không tả nổi bạn à!!!! Ba tôi chỉ lấy cái khăn đưa cho má tôi lau mặt rồi hối má tôi đi tắm, thay đồ khác. Cái áo bị lắc túi của má tôi, ba tôi đem quăng vô thùng rác hay cho 1 người hàng xóm nghèo nào đó mà sau này tôi không còn thấy má tôi mặc nữa! Có lẽ ba tôi không muốn má tôi tủi thân khi nhìn thấy nó và nhắc nhớ cái tâm trạng thất thế của một người từng ngồi trên lưng voi, vì thời cuộc mà phải rớt nước mắt vì miếng ăn cho chồng và đám con dại!
Năm đó tôi đã lớn và đã có chồng con! Và nỗi đau của ba má tôi trong những ngày sau 75, thỉnh thoảng vẫn hiện ra rõ trong tâm thức tôi, mồn một!!!!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét