Năm 2006 hai vợ chồng tôi có dịp ghé thăm Tokyo trên đường đi Mỹ thăm cô em. Tiếc là hình ảnh của chuyến đi ấy đã mất khá nhiều nên chỉ xin trích ghi lại đây những nhận xét của tôi khi thăm Asakusa và đền Senso-ji
Asakusa
"Tokyo là 1 thành phố tân tiến với những tòa cao ốc, tuy không cao như những tòa nhà chọc trời của Mỹ hoặc vài nước Á châu trong thời gian gần đây có lẽ do nạn động đất; cạnh đó phải nhìn nhận rằng kiến trúc các tòa cao ốc của Nhật có bề ngoài xấu xí giống như những chiếc hộp quẹt bằng xi măng có đục nhiều lổ nhỏ!Trận động đất Kanto năm 1925 đã tàn phá gần như toàn diện Tokyo, thêm vào là những trận dội bom dữ dội trong thế chiến thứ hai tiếp tay thiên nhiên tàn phá tiếp những gì còn sót lại, tuy nhiên vẫn còn lại vài khu còn mang dáng vẻ cũ: Asakusa là một trong số những khu đó.
Có thể nói, Asakusa là khu đông du khách tới thăm nhất tại Tokyo! ngoài một vài hẽm nhỏ có những căn nhà xưa, điểm thu hút du khách chính của Asakusa là chùa Quan Âm - Senso ji
Từ hướng ga xe lửa Asakusa vào, chúng ta sẽ nhìn thấy cổng Sấm (Thunder gate) với chiếc lồng đèn khổng lổ chào đón khách! Tục truyền nếu ai là người gian dối, ác độc khi đứng dưới lồng đèn này sẽ bị lồng đèn rớt xuống đè chết! Chắc là nhân loại, ít ra là dân Tokyo không có người xấu nào nên chưa có người nào bị lồng đèn đè chết cả! hay tại nhà chùa không mua bảo hiểm nhân thọ vì tai nạn? Hai bên chiếc lồng đèn này có 2 vị thần tương đương với hai ông Thiện Ác: bên hữu là Phong thần Fujin, bên tả là Sấm thần (thiên lôi?) Raijin
Con đường bắt đầu đọan vào chính điện là 1 con đường cũng rất đặc biệt: hai bên đường là hai dãy các cửa hàng nhỏ, xinh xắn bán đủ các mặt hàng kỷ niệm : từ búp bê mặc kimono Nhật, các loại bánh gạo đặc sản Nhật! Chính nơi đây, tôi mua được mấy cây dù do chính người Nhật sản xuất, nhớ phải hỏi dù made in Japan chứ không phải made in China nhé! Giá hơi đắt: dù Tàu giá 20A$/ chiếc (không mua nên không biết có xài bền không hay chỉ mưa gió vài cơn đã dập vùi thân liễu, tróc càng gãy gọng); dù Nhật giá 50A$/ chiếc, vải dù hoa rất đẹp, màu trang nhà như mọi thứ khác của người Nhật, xài đến năm năm vẫn còn rất tốt! Chỉ đến năm thứ sáu cháu nội xách ra làm kiếm quơ mới bị gãy! Đúng câu: Xách bóp đầm, che dù Nhật thập niên 60, 70!
Qua hết con đường Nakamise này, con đường mà bất cứ tour du lịch nào cũng đưa du khách đến xem - là vào đến khuôn viên chùa Senso - ji - nghĩa là chùa Quan Âm, Kannon temple. Giữa vuông sân rộng là chiếc đỉnh đồng nghi ngút khói hương, thiện nam tín nữ xúm xít vẫy, phất, quạt sao cho khói hương vương vào người càng nhiều càng tốt theo tin tưởng sẽ được nhiều phước lành ban đến từ thần thánh. tôi nhớ ngày xưa ở Việt Nam mình không có tục này, nhưng nay hầu hết các chùa chiền tại VN đều trông thấy cảnh vẫy khói cầu phúc này!
Bên tay trái, là dãy nhà bán những quyển hình như là kinh kệ, che khuất tầm nhìn của chiếc tháp 5 tầng. Bên tay mặt là nơi xin xăm và 1 dãy hộc tủ đựng lời bàn. Hai vợ chồng tôi cũng chen vào lấy xăm thử; quẻ xăm của tôi hình như là trung trung, không có gì lạ. Nhưng quẻ xăm của ông nhà tôi thì kinh lắm nhé: quẻ trung thượng, đại khái ý nói năm nay sẽ gặp lại người xưa đã chờ đợi từ lâu! Chẳng hiểu có ứng hay không, chỉ thấy ông nhà tôi lẳng lặng buộc quẻ xăm vào dãy song tre gần đó để trả lại thần thánh. Hỏi: Không chờ gặp ai sao mà trả xăm lại? Ổng gạt phắt đi: Nhảm!!!
Chùa Quan Âm rõ ràng không phải là chùa thuộc Thần Đạo, nhưng ngưồi Nhật vẫn có thói quen thanh tẩy trước khi vào chốn tôn nghiêm, nên ngay phía ngoài chánh điện là hồ nước để tín đồ rửa tay chân cho sạch thân thể, thanh tịnh tấm lòng....
Hôm đó, tôi nhớ 2 vợ chồng dùng cơm trưa trong 1 quán nhỏ ngõ ngang khu Asakusa. Quán chuyên về gà xiên que nướng người Nhật gọi là Yakitori: Thịt được chọn theo từng phần của gà như đùi, ức, cánh hoặc gan, mề hay da gà...được ướp sauce đặc biệt của nhà hàng và nướng lửa than. Tôi nhớ bữa cơm trưa hôm đó rất ngon và khi ra về đã đưa ngón tay cái chào người chủ quán!