Chủ Nhật, 5 tháng 7, 2026

Paris - Bamberg - Nuremberg - Prague - Seoul 2019 : Incheon airport, Terminal 2

Buổi sáng, vén màn cửa sổ nhìn sang Incheon airport:


Đây là terminal 1; terminal 2 cũng nằm trong khuôn viên Incheon airport nhưng ở mặt phía bên kia terminal. Do đó bus từ terminal 1 đến terminal 2 mất đến gần 30 phút vì phải đi bọc chu vi sân bay chứ không đi thẳng theo đường chim bay vì....phi đạo chắn ngang và vì lý do an ninh! Năm 2018 nhân dịp Nam Hàn đăng cai tổ chức Thế vận hội mùa đông tại PyongChang, terminal 2 được đưa vào xử dụng để giải toả bớt ứ dồn các chuyến bay tăng mạnh vào dịp này. Terminal 2 được xử dụng chính cho hãng bay Korean và các hãng đối tác liên hiệp với hãng này trong hệ thống Sky Team như Delta, Air France, KLM...

Sân bay mới nên các thiết trí bên trong nhìn tân kỳ, sáng sủa




Các quầy check in nhiều và vì chỉ có vài hãng bay xử dụng terminal 2 mà chính yếu là Korean Air nên thủ tục check in rất nhanh chóng. Tôi chỉ transit tại Seoul lần này nên hành lý của bà cháu đã được ký gởi thẳng tới nơi đến là Paris, nhưng trong lần trở về Úc tôi đã check in tại quầy: tất cà mọi công đoạn check in đều hoàn toàn tự khách đảm nhận, rất nhanh chóng, tân kỳ và tiện lợi!


Trần cao nên thoáng, trên trần có treo các ký tự kết cấu nên chữ Hangeul của Hàn Quốc




Trước khi đi, tôi dự định mang theo một nồi cơm điện nhỏ (bọn trẻ thích ăn cơm!) nhưng cồng kềnh và ngại với vấn đề an ninh nên thôi! Khi xong thủ tục di trú và di chuyển về đến khách sạn chắc cũng gần 9 giờ! Bà cháu bàn nhau ghé vào tiệm convenience trong terminal mua cơm trắng đã nấu và đóng hộp sẵn, đến apartment chỉ làm thêm ít món ăn đơn giản là có thể lên giường nghỉ mệt sau chuyến bay dài. Cũng trước chuyến đi, tôi nói với cháu C nên so sánh hệ thống convenience store giữa Nhật và Hàn là 2 hệ thống có nhiều tương đồng, xem nơi nào hơn. Kết luận: Nhật hơn Hàn về hệ thống này: hàng hoá phong phú và đa dạng hơn, tiện nghi cho khách cũng chu đáo, tại Nhật không cần tìm nhà vệ sinh công cộng vì đi đấn đâu ta cũng thấy 1 hay vài tiệm convenience store này và mỗi tiệm đều có 1 toilet bên trong, rất sạch sẽ để khách hàng xử dụng, miễn phí! Tại Hàn không có hay ít nhất là không phải tiệm nào cũng có!


Đó là bên phía landside! Phía bên airside họ cũng bày nhiều chương trình cho khách tiêu thời gian trong khi chờ chuyến bay (thí dụ như bà cháu tôi: chuyến bay lúc 1:30 PM mà phải vào sân trong lúc 11 giờ, vòng quang quần đến 2:30 phút!)

Họ tổ chức các đám rước như thời cung đình xưa với cả một ban nhạc dân tộc và quân lính, cờ lọng hẳn hoi!


Hay các con robot chỉ dẫn cho khách gọi là Airstar, tôi nghịch, túm 1 anh robot lại và đòi chụp hình chung với hắn nhưng không xong nên bắt hắn đưa tôi đi tìm....toilet!, nghịch thôi vì toilet khắp nơi đâu cũng thấy, nghịch để thỉnh thoảng đi chậm lại gần đụng Airstar cho hắn kêu lên: Be careful!!!! 


Một trung tâm văn hoá Hàn quốc, có các màn biểu diễn đặc biệt nhạc dân tộc cổ truyền, tấu trống, tấu đàn giây và các màn múa dây ribbon với tiếng đệm của trống Taiko!




Một khu rừng nhỏ với các cây tùng cao vút gần đó để khách có thể dạo bước, nhìn cây tùng này bạn mới cảm được độ cao thoáng của vòm terminal 2




Paris - Bamberg - Nuremberg - Prague - Seoul 2019: Korean Airlines và STPC

Nếu bạn từng theo dõi các chuyến đi chơi của tôi và cháu C, chắc bạn nhớ tôi chỉ đi chơi vào đúng những ngày nghỉ học trong kỳ school holiday của cháu để tránh cháu bị mất bài vở vì không đến trường. Ấy vậy mà lần này tôi đã phải "ăn gian"chọn ngày khởi hành ngay từ thứ tư thay vì thứ bảy là ngày nghỉ đầu tiên của các cháu! Nguyên do là từ Úc đến Âu Châu xa quá, phải mất 2 ngày cho ngày đi, hai ngày cho chuyển tiếp khi trở về Seoul từ Prague và thêm 1 ngày về Sydney nữa! Đường thì xa, mà ngày thực sự hoà đắm trong không gian của Âu Châu lại quá ngắn chẳng bỏ công bỏ của! ông ấy thì không bao giờ chịu cho cháu nghỉ học để đi chơi đâu nên tôi làm bướng: lên kế hoạch chính là tôi, khởi hành ngày nào, trở về ngày nào là do tay tôi gõ phím!!!! Ông ấy không đi cùng tôi càng dễ "qua mặt" ông ấy.

Từ Sydney đến Seoul, hãng Korean Air dùng loại máy bay nhỏ A30. Tôi nhận thấy các hãng máy bay châu Á đặc biệt là Japan Airlines và Korean Airlines có khoảng cách giữa 2 ghế thật rộng rãi, ngay cả Singapore Airlines cũng không rộng bằng. Tôi tuy có thấp người thật, chân có ngắn thật nhưng khi ngồi mà khoảng cách dư dả giữa đầu gối tôi và lưng ghế trước như thế này thật thêm phần thoải mái trong chuyến bay dài:


Món ăn chủ đạo của Korean Air chính là món bibimbap dân dã! tôi cũng chọn bibimbap nhưng chỉ mộit lần này trong số 4 chuyến bay cùng Korean trong lần đi chơi này: Cọng giá trong dĩa cơm có rễ dài quá (tôi đùa với cháu là cọng giá rễ dài hơn râu ông già Noel!) ăn vào rễ giắt răng rất khó chịu!:


Bữa ăn thứ nhì trước khi đáp xuống Seoul: cơm bò hầm chứ không dám chọn bibimbap nữa!


Nhân nói về thức ăn giắt răng, tôi nhận thấy người Korea rất chú trọng vệ sinh răng miệng: trong suốt bốn chuyến bay lần này tôi nhận thấy sau các bữa ăn họ bắt đầu xếp hàng dùng phòng vệ sinh, trong lúc chờ đợi đến phiên mình họ dùng bàn chải và kem đánh răng ngay tại chổ, đánh răng rất kỹ và rất lâu!!! Phải chờ rất rất lâu mới có thể tới phiên mình nên sau bữa ăn đầu tiên tôi hay vào phòng vệ sinh ngay khi thấy tiếp viên bắt đầu phục vụ bữa ăn!

Phi cơ đáp xuống Incheon airport khoảng gần 5 giờ chiều. Sau khi xong thủ tục nhập khẩu bà cháu ra ngoài sảnh chính của phi trường tìm bàn service của Korean Air đề3 được họ đưa ra xe buýt về khách sạn nghỉ qua đêm, chuyến bay Seoul - Paris sẽ bay vào ngày hôm sau, cách chuyến bay Sydney Seoul đến gần 20 hrs nên hãng sẽ lo phần hotel và luôn cả vấn đề ăn uống cho khách giữa 2 chuyến bay.

Có nhiều hãng hàng không có quy chế STPC (STopover Paid by Carrier) này nhưng đối với Korea Air không hề có văn bản hay thông tin chính thức nào được đưa ra! Tôi nhờ 10 năm trước trong chuyến đi Paris, đại lý hãng vé đã lo cho tôi vụ này và do đó biết thêm 1 chút về STPC nhất là của Korean Air. Bạn nếu muốn tìm hiểu thêm về STPC, có thể đọc thêm:

https://www.australianfrequentflyer.com.au/stpc/

Korean Air xử dụng hotel 5* Incheon Grand Hyatt nằm sát ngay Incheon Airport do họ sở hữu phần lớn cổ phần của khách sạn này. Nhân viên tiếp tân giao thẻ khoá phòng cho chúng tôi, nhận phòng: là 1 giường king size!


Hỡi ơi! một bà già gần 70, một cô gái mới lớn vừa tròn 16 và một thiếu niên gần 14 tuổi mà họ nỡ lòng nào nhét chung vô 1 cái giường??? Trừ bà già thấp người còn cô bé 16 và thiếu niên 14 tuổi kia không teen nào dưới 1 mét bảy mươi hết!!!Tụi nhỏ cao cầu lấy sào mà khều, hai đứa 2 cặp giò kia xếp dấu ở chổ nào để ngủ cho thoải mái đây chứ?

Tôi trở xuống phàn nàn với bàn lễ tân, lần này là 1 người đứng tuổi có vẻ là xếp của cô tiếp tân đã giao phòng cho tôi lúc trước! Cô định nói gì đó nhưng người này ngăn lại và hoà nhã bảo tôi: Bà đưa 2 cháu đi ăn tối, khi trở lại chúng tôi sẽ đổi phòng cho bà!

Phòng ăn rộng, ăn theo kiểu buffet, khách hiện diện trong phòng ăn lúc ấy hầu hết là người đi cùng chuyến bay từ Sydney với bà cháu tôi và phần lớn sẽ chuyển sang các chuyến bay khác nhau đến Âu Châu vào ngày mai


Thức ăn nhiều món đa dạng.Có các món sườn nướng bulgogi, các món nước như udon, soupe và cả đồ biển!








Khi chúng tôi trở lại bàn tiếp tân sau bữa ăn và nhận thẻ khoá, họ đã thay phòng cho chúng tôi và chuyển tất cả đồ đạc của chúng tôi sang phòng mới, là một phòng triple có 3 giường single!




Tất cả những điều tôi vừa kể với bạn chỉ gồm lại như thế này: Don't take it for granted! Đừng để họ đối xử với chúng ta như ban ơn: Vé tôi mua có tiêu chuẩn mỗi người một giường và hai bữa ăn kèm theo (ăn tối + điểm tâm) nên cứ theo tiêu chuẩn mà hành xử, không phải là ai cho không tôi điều gì cả!

Paris - Bamberg - Nuremberg - Prague - Seoul 2019

Lâu lắm rồi tôi không nghĩ tới đi chơi bên Tây, giản dị là từ Úc đến bên Tây phải đi ít nhất 2 chuyến bay dài trên 10 tiếng, nghĩ tới thôi đã thấy ngán nhất là tôi đã qua cái thời hăng hái bất chấp tất cả chỉ để đi....chơi!
Tất cả thay đổi hẳn khi A, con gái tôi rủ cùng đi Paris, vì: con muốn đưa con gái con đi Paris!

Tôi, cũng muốn đưa con gái tôi đi Paris! Vậy là quyết: ba mẹ con bà cháu sẽ đi Paris, dẫn theo cháu nội gái (C)để mừng tuổi Sweet sixteen cho cháu! Dễ gì có dịp 3 thế hệ trong cùng gia phả được Tây du thế này, há?

Đúng là không dễ!!! Vài tháng sau, A rút vì chồng sợ đưa con gái còn quá nhỏ đi xa không an toàn, rủi ro có gì thì ở nhà còn 2 đứa con trai lớn hơn (cũng chỉ lớn hơn chút xíu!!! 6 và 4 tuổi!) làm sao một mình bố chúng nó lo nổi!!! Con gái rút nhưng tôi không thể rút vì hứa với cháu nội gái, không thể để chaú bị hụt hẫng! May mà em trai kế C là J muốn theo khi nghe bà nội sẽ đưa chị đi Paris. Vậy là kế hoạch, lộ trình được hoạch định lại. Kết rốt lại: Book vé với Korean Air, Sydney bay đi Seoul ngủ lại 1 đêm (hotel và chi phí ăn uống do hãng bay đài thọ, gọi là STPC (STopover Paid by Carrier) - Seoul bay đi Paris ngày hôm sau - Từ Paris đi sang Đức, thành phố Bamberg bằng train, từ Bamberg đi Nuremberg (tiếng Đức là Nürnberg cũng bằng tàu địa phương) và từ Nuremberg sẽ dùng bus đi đến Prague. Cuối cùng từ Prague bay về lại Seoul chơi và mua sắm thêm vài ngày trước khi bay về nha, về Úc!

À, cháu C gọi Korean Air bằng cái tên ngộ nghĩnh: Pepsi Airlines. Bạn muốn biết tại sao ? Tại cái huy hiệu nó nhìn gần giống như của chai nước Pepsi Cola chứ sao!!!



Nhìn lại, chuyến đi chơi này có nhiều không suông sẻ như ý của tôi! Bạn nghĩ: một bà già gần 70 dắt theo 2 đứa đang độ tuổi teen mà lại 1 trai một gái! Ý thích của hai tên teen này co`nhiều điểm không giống nhau!!! Thời gian lại quá it mà tánh ham hố vẫn không thể bỏ qua muốn đi nơi này nơi nọ! Xem ra tôi vẫn muốn có được chút bột Floo trong truyện Harry Potter để có thể chớp mắt phóng tới nơi qua ngõ cái lò sưởi mà!!! Hmm!!! Coi vậy chứ cần cẩn thận với ước muốn nhé vì lò sưởi bây giờ bị bít lại nhiều lắm đó! Không khéo bị kẹt lại giữa mấy lớp vách tường nhà thì mệt lắm chứ chẳng không

Chẳng lạ gì, trước ngày đi tôi chuẩn bị đọc rất nhiều để chọn lựa nơi đến, vừa hợp với cháu gái lại không làm cháu trai chán mà vẫn thích hợp với tính của chính mình. Khó, thật là khó!!! Chọn lọc thật nhiều nhưng rốt lại như tiêu đề của bài viết: Paris (Pháp), Bamberg(Đức), Nuremberg (Đức) và Prague (Tiệp)

Chuẩn bị cho Paris, tôi muốn cháu thăm Louvre để xem Mona Lisa (cho dù đối với tôi, Mona Lisa đúng là được thổi phồng quá đáng nhưng khi đến khi Paris thì phải xem để còn gạch bỏ trong danh sách must do!). Một điều cần lưu ý là vào thời điểm tôi đi Louvre sắp có cuộc triển lãm đặc biệt về Leonardo Da Vinci nên ban quản thủ Louvre đã cho dời bức La Joconde vào một phòng nhỏ hơn và hạn chế số người vào xem mỗi lần cũng như thời gian dừng lại để ngắm tranh rất ngắn. Đồng thời họ cũng kiểm soát lượng người xem nên chỉ cho khách vào Louvre với time slot nghĩa là vé có hẹn giờ để vào chứ không vào lúc nào cũng được miễn có vé! Thoạt tiên họ không tôn trọng Museum Pass nghĩa là dù có Pass cũng không vào được cổng. Sau đó họ huỷ điều khoản này, cho biết tôn trọng Paris museum pass nhưng phải vào trang nhà của Louvre để lấy time slot!. Hai cháu tôi còn dưới tuổi phải mua vé và tôi đã đi nhiều bảo tàng trong các chuyến đi trước đây nên chỉ cần mua vé lẻ cho tôi vào Louvre với time slot. Bạn nếu dự định thăm Louvre, cần để ý điều này vì có thể họ sẽ xử dụng time slot luôn cả sau này đấy!

Ngoài Louvre, tôi còn chọn xem 3 điểm khác: Museum L' Orangerie, Palais Garnier (may quá cùng thời điểm tôi ghé Paris chỉ có 1 ngày duy nhất Palaid Garnier mở cửa cho khách vào xem) và Artelier De Lunmiere về Van Gogh và Japan Rêvé. Hai điểm xem này thì không miễn phí cho hai cháu, chỉ giảm giá mà thôi!




Ba bà cháu tôi được xe đón rời nhà lên phi trường rất sớm, chưa đến 4 giờ sáng đã đến nơi (Trời đất ơi đi làm chi mà sớm dữ! phi trường Sydney vẫn giữ giờ curfew cấm máy bay cất cánh trước 6 giờ sáng mà!!) nên ngồi chờ lây lất!!! Té ra tại anh tài xế tính lộn giờ!!! Thiệt hết biết mà!!!

Nhưng kim đồng hồ vẫn quay và bà cháu rốt lại cũng đã xong thủ tục check in! Tôi có tính không thích la cà khu land side của phi trường nên như thường lệ, dẫn hai cháu vào khu air side ngay! Xong mọi thủ tục xuất cảnh và kiểm soát an ninh xong, lo ngay cho 2 cháu ăn sáng (đi với teens hay ở nhà với teens thì đều phải lo cho tụi teens ăn sáng trước hết, thiệt là đâu có được hưởng nhàn ). Chọn Mc Do, thích thú nhìn hệ thống giao thức ăn nóng từ trên bếp ở tầng trên xuống khu nhận và giao cho khách order ở tầng dưới mà lác mắt! Hỏi cháu sao vùng mình không thấy như này, cháu (trai) trêu bà nội: Tại mình ở suburb mà nội! Bật cười, ừ thì cháu chê bà nội nhà quê mà!!!





Chiếc máy bay của Korean Airlines aka Pepsi Airlines theo cháu tôi cũng đã sẳn sàng tại cổng. Nhân đây tôi có vài điều nhắc bạn khi book vé với Korean air trực tiếp trên trang nhà của họ: Tôi book trực tiếp, rất sớm nên được giá khá là rẻ. Có điều khi book online dĩ nhiên tôi phải thanh toán bằng thẻ tín dụng (credit hoặc debit). Trên trang nhà KA, luôn luôn khi book trên trang nhà họ luôn nhắc ta là thẻ này sẽ được kiểm tra để xác nhận lại. Nhờ đọc tripadvisor, tôi dùng thẻ credit có ngày hết hạn khá xa so với ngày khởi hành và giữ kỹ thẻ này (thẻ debit của tôi sẽ hết hạn trước ngày khởi hành độ 1 tháng nên không dùng được). Khi ra phi trường làm thủ tục check in, quả thật nhân viên check in đã hỏi xem thẻ credit tôi dùng để book vé!! Phew!!! Có trường hợp được nêu lên trong tripadvisor: do hết hạn hoặc mất thẻ trước ngày khởi hành và thay thẻ mới mà huỷ không giữ lại thẻ cũ, họ đã bị rắc rối lúc check in: hãng sẽ yêu cầu mua vé mới với giá hiện tại lúc đó rất đắt hoặc huỷ không đi nữa. Và tiền vé đã thanh toán sẽ được hãng hoàn lại trong (thẻ ĐÃ DÙNG ĐỂ BOOK VÉ ĐÓ ) mà thẻ đã huỷ nên phải đến khiếu nại với ngân hàng rất mất thời gian và nhiêu khê! Bạn cần cẩn thận ghi nhớ điều này! Nếu mua vé qua đại lý vé hoặc travel agent thì không sao vì đại lý và agent sẽ chịu trách nhiệm với Korean Air (trường hợp lấy cắp thẻ và mua vé online)

Thứ Bảy, 4 tháng 7, 2026

Nhật Bản 2017: Về nhà - Centrair - Chubu/Nagoya airport

Rồi cũng đến ngày trở về nhà! Bạn quen sẽ hỏi tôi: Thế còn Kiso Valley? nghe hình như định cả Kiso?
Bạn ơi, người tính không qua Trời!! ngày trước khi tôi về nhà là ngày dành cho Kiso nhưng bạn bảo tôi đi đâu được khi mà ngoài trời mua tầm tà suốt đêm?? Bão Talim số 11 chụp hụt tôi nên ít ra cũng có điều cản bớt bước chân tôi chứ! Thế là shopping và mua sắm bạn ạ! Valise đồ đoàn nặng nên hành lý gởi lên phi trường trước cả rồi!!!

Có điều tôi cần nhắc bạn: nếu bạn dự định dùng dịch vụ gởi valise lúc trở về nhà, nếu chuyến bay của bạn là chuyến bay thẳng thì không có vấn đề còn như tôi: Từ Nagoya bay lên phi trường Narita ở Tokyo xong mới chuyển chuyến bay về Úc. Cho nên khi gởi hành lý lên phi trường nhớ gởi nơi nhận là Nagoya airport (thường gọi là Centrair hay Chubu airport) chứ không phải là Narita airport nhé. Chuyến bay quốc tế có connect thì thường nhân viên sẽ thru-check- in cho mình nên phải gởi hành lý check in ngay tại phi trường đầu tiên. Nếu bạn sơ ý gởi hành lý nơi nhận là Narita có khi gặp rắc rối!

Cũng nhờ mưa, shopping mua sắm nên tận mắt thấy được 1 cái ví rớt trên đường gần bãi đậu xe đạp trước cửa ga Nagoya. Người qua lại rất đông mà không ai nhìn! Tôi thì theo thói quen không nhặt vật lạ mà bỏ đi thì không đành nên cứ đứng gần gần mà ngó chừng cái ví. May có một ông lớn tuổi người Nhật đi gần tôi, tôi chỉ vào chiếc ví. Ông nhặt lên, mở ra xem và đưa lên cao nói một tràng tiếng Nhật. Tôi chỉ vào ga Nagoya và nói Police, mong ông ghiểu! Nhưng dù ông hiểu hay không tôi cũng cảm thấy an lòng cho chủ nhân chiếc ví vì cơ hội tìm lại giấy tờ thất lạc rất là cao cho người đó! Phew!!!

Từ Nagoya lên Centrair, nhanh nhất và rẻ nhất là lấy train của Meitetsu gọi là Sky train. Có loại tàu nhanh express "μ-SKY" nhưng tôi lại lớ ngớ mua nhầm vé tàu thường. Không sao, tôi có đến 4 tiếng đồng hồ trước khi chuyến bay khởi hành đi Narita! Tại ga Meitetsu nơi đón xe Sky train chỉ có vài platform, mà platform tôi đang đứng lại có bảng chia ra cho nhiều chuyến tàu cùng sử dụng. Rối trí tôi hỏi nhận viên trên ke, may mà tôi hỏi vì trên mặt platform chia ra nhiều làn xanh đỏ như thế này:


Và đi phi trường thì đứng vào hàng line có màu xanh lá cây "green line"


Những chuyến xe tương ứng cho line màu gì thì xe sẽ ngừng sao cho cửa xe mở ra NGAY đúng vạch line màu đó! Chính xác!! không sai!!

Centrair - Chubu/Nagoya airport

Vùng Chubu như đã dẫn, được người Nhật ví von như rồng đang bay lên, Thăng Long /Shoryudo nên có dáng rồng chào từ giả khách:


Khu làm thủ tục check in rộng rãi, cao thoáng


Nhưng phải đi nhận hành lý đã chuyển trước mới có thể check in được!


Tôi thích Centrair, theo tôi Centrair hơn hẳn Narita airport nhiều! Phi trường mà khu ăn uống, mua sắm cứ như trong một khu phố dân cư nào đó trên đất Nhật:




Các khu ăn uống và mua sắm được chia ra thành hai khu: một mang phong cách Nhật như những hình trên, một mang phong cách Tây Phương:




Phi trường Centrair có khoảng sân thượng rộng, khách quan sát các chuyến bay lên xuống - plane spotting- rất đông! Nhưng trưa nay gió, tôi cùng nhiều người thà chọn một quán cà phê nhìn ra khoảng sân thượng này an toàn hơn ngoài kia nhiều:







Molten chocolate cake và ly cà phê chót của chuyến Nhật du 2017
Nói tới cà phê, tôi không thể thiếu ly cà phê đầu ngày nên đi chơi đâu thường mang theo cà phê và phin để uống. Lần đi Nhật này cũng vậy nhưng trong những chuyến sắp tới chắc không cần lo phin cà phê vì đã có lọc dã chiến với cà phê xay đàng hoàng chứ không phải instant! Tiện, lợi và rẻ!


Ngồi trên máy bay nhìn xuống. Như người soát vé trên xe lửa luôn luôn cúi đầu chào khách khi bước vào toa và khi ra khỏi toa, như những nhân viên trên sân ga Toyama cúi đầu chào chuyến tàu shinkansen vừa đến. Những nhân viên làm việc trên mặt đất của các phi trường Nhật không bao giờ bỏ quên thủ tục chào khi chuyến bay được taxi rời cổng đậu:

Vẫy tay chào Centrair, một phi trường trên đảo nhân tạo nằm ngoài vịnh Ise. Trong suốt chuyến bay tôi vẫn dõi mắt tìm  núi nhưng sau lúc cất cánh một chút thì bầu trời đầy mây! Uổng cả công tôi chọn ghế ngồi bên phải để hy vọng!!!


Nếu bạn vẫn còn đây cùng tôi, xin cảm ơn bạn đã ghé và đã đọc!

Nhật Bản 2017: Gujo - Hachiman- Water town

Như đã nói, Gujo Hachiman được biết đến bởi mẫu thức ăn bằng sáp và nước. Mẫu thức ăn sáp thì chúng ta vừa xem rồi, giờ là nước!

Nước ở Gujo ngay từ góc chụp điển hình bắt chước theo japan-guide:


Nước để đàn cá koi tung tăng đớp mồi thả từ tay khách :


Mồi để trong thùng gần đó, 100 yen một gói nho nhỏ. Thùng đựng tiền không khóa, đặt trọn tin tưởng vào người mua và khách qua đường!

Mà koi to quá, to đến cô khách trẻ sau khi rải mồi cho cá đớp và bà chụp, tay nồng mùi thức ăn cá mà không dám thò tay xuống khoát nước rừa tay vì "Miệng nó to quá con sợ nó cắn!!!" Đúng là trẻ con!!! làm bà tốn tiền mua nước chai cho cháu rứa!

Nước tôn thêm nét đẹp của Igawa Komichi, vốn chỉ là một hẽm nhỏ sau nhà:


Nhưng nếu hẽm nhỏ nào cũng thơ mộng như Igawa Komichi hay được chăm chút từng viên sỏi nhỏ màu xanh điểm thên cho đến tảng đá lớn lót đường như trong hẽm Yanaka Komichi này thì đời sống ở các thành phố lớn có chi để khen tụng, ao ước?






Dù cạn, vẫn có bóng nước thoáng qua:


Dùng lối tượng hình để tạo thành chữ viết, nên nhìn trong bảng này tuy không hiểu vẫn đóan được có nhiều liễu đong....đưa....đong....đưa!!!!



Lạch nhỏ thì thế, sông lớn - mà nào lớn cho cam!- cộng với núi và cây hùng vĩ cũng không kém:




Sông cũng khiến khách chụp xa:


Rồi lại gần:


Xóm bên sông:




Nước bao quanh nhiều đến thế nhưng sau trận hỏa hoạn năm 1652 thiêu rụi gần hết thị trấn dân cư Gujo vẫn rất sợ lửa. Sợ cho đến nỗi từng khu phố, mỗi nhà đều có treo một sô thiếc trước cửa nhà, màu của thùng thay đổi tùy theo khu phố. Tôi tự hỏi, nếu lửa lớn thì bao nhiêu thùng nước đó đủ để dập tắt thần hỏa? Chắc chỉ là một cách để người dân Gujo tự trấn an, cũng cầu mong những chiếc thùng đó chỉ là vật trang trí thêm cho thị trấn!




Tôi tiếc là hôm đó tôi để quên tập bản đồ đã in từ nhà mà người dân tại Gujo không nói tiếng Anh nhiều. Tập bản đồ xin tại phòng du lịch Gujo quá sơ sài nên bỏ sót nhiều điểm đáng xem (đúng ra tôi mang theo nhầm bộ bản đồ không cần nên định để lại nhà thay vì bộ bản đồ cần mang theo trong đó có Gujo walking map!!).

Nhưng thật ra, theo Wiki thì Gujo có dân số là 43.960 người (năm 2011) với diện tích chỉ vừa quá 1.000 cây số vuông, như vậy mật độ trung bình là 44 người dân Gujo sống trên một cây số vuông, một mật độ khó tin đối với xứ sở đất chật người đông như Nhật Bản! (Osaka 11.836 người trên 1 cây số vuông, Kyoto 9.197/ cây số vuông và kinh khủng nhất: Tokyo= 30.000 người/km2!), khách thăm Gujo không hề có cảm giác choáng ngộp như đối với các thành phố lớn mà thấy thiên nhiên thật gần gũi với con người, vẻ đẹp giản dị gần như chân quê của Gujo trong ngày nắng đẹp với gió dịu, không khí trong lành sau trận bão Talim giúp cho tôi thấy nhẹ nhõm và chỉ cần lang thang không mục đích quanh Gujo cũng đủ cho tôi. Quên bản đồ có khi lại là lý do để tôi có dịp quay trở lại Gujo sau này chăng?

À, bạn để tôi nhớ lại xem có bao nhiêu đèn giao thông trong trung tâm thị trấn nhé! Hmmmm để xem.....hình như.... là..... là.... không có chiếc đèn nào cả bạn ạ! Shirakawago có câu motto kêu gọi khách: Bạn hãy sống chậm tại Shirakawago. Còn tôi, tôi thấy Gujo vốn dĩ vẫn sống chậm thế rồi!!!