Thứ Tư, 24 tháng 6, 2026

Arashiyama: Sagatoriimoto


Con đường hiking bắt đầu từ cổng chùa Otagi Nenbutsuji sẽ đưa ta ngang qua ngôi làng nhỏ yên tĩnh với những căn nhà truyền thống Nhật. Ngôi làng có tên Sagatoriimoto và bắt đầu bằng chiếc cổng Torii đỏ nằm cạnh một trà gia có mái rạ còn đẫm nét rêu xanh:




Những ngôi nhà như thế này, thật ra là những nhà hàng chuyên về tiệc Kaiseki nổi tiếng của vùng Kyoto và giá rất đắt, trung bình vào buổi trưa một bữa kaiseki với 9 courses có thể có giá đến 50$/ người, buổi tối thì khoảng 12 đến 14 courses, giá có thể trên trăm đến vài trăm!!!


Những căn nhà dọc theo con đường nhỏ trải đá được giữ gìn gần như theo nguyên gốc, mang đậm đặc tính Nhật:




Dọc theo ngôi làng này,, phía tay phải là lối vào chùa Adashino Nenbutsuji. Du khách thường nhầm lẫn chùa này với chùa Otagi vì cùng mang chung tên Nenbutsuji; chùa Adashino này vốn thật ra là một nghĩa trang, nơi có hàng ngàn viên đá (chứ không phải tượng) tượng trưng cho hàng ngàn linh hồn từ lâu lắm.




Nhưng mục đích của tôi, ghé đây không phải vì nghĩa trang, mà vì rừng tre của Saga Arashiyama!

Arshiyama: Otagi Nenbutsu-ji part 2


Tượng với nét cười sảng khoái:


Tượng này có dáng của một sư nữ hơn một nhà sư, đặc biệt trên tay ôm một con chó, tạc rõ ràng là giống chó Pug:


Nhạc sĩ guitar:


Thổi sáo:


Võ sĩ quyền Anh:



Tennis player:

Nhưng có 2 tượng tôi đặc biệt thích: Tượng bạn nhậu - the drinking buddies



Và tượng cạp bắp, làm tôi liên tưởng tới Thằng Bờm của dân tộc Việt , bản tính đơn giản thuần hậu của người nông dân Việt Nam hài lòng với nắm xôi hơn là các thứ xa xỉ khác không phải là nhu cầu cần thiết cho cuộc sống mình:



Sau lưng mỗi tượng có khắc tên người tạc tượng và hiến tặng:


Quanh theo dốc núi, trong khuôn viên chùa còn có những gian nhà gỗ có lẽ là những gian thờ:






Trên cao kia Phật tay bắt ấn, nét từ bi nhìn xuống chúng sinh:



Tiếng róc rách của một suối nước nhỏ vang lên trong tĩnh lặng, nhưng chính tiếng róc rách đó tạo thành âm thanh vô cùng dễ chịu cho khách vãng chùa; gần thác nước lại có 1 lầu chuông, tôi thỉnh một tiếng chuông, âm vang của chuông hòa cùng tiếng nước chảy khiến lòng khách như muốn rũ sạch tất cả mọi lo phiền của đời sống để chỉ còn lại cái không!


Mùa hè, nên trong sân chùa cũng có nhiều hoa Cẩm tú cầu, người Nhật không chuộng cẩm tú cầu vì cẩm tú cầu thay đổi màu tùy theo nồng độ acid trong đất nên họ cho cẩm tú cầu tượng trưng cho sự thay đổi, phản bội


Trong một góc khiêm tốn, tôi nhìn thấy 1 bụi rau dấp cá, mọc như cỏ dại nơi đây. Hồ nghi, tôi bứt 1 lá đưa lên mũi ngửi, chính là nó! Ah dấp cá ơi ta không ngờ gặp mi giữa nơi này, nhìn mi cũng như ta, sao mà thật tả tơi:

Arashiyama: Otagi Nenbutsu - ji



Arashiyama là trạm cuối của Randen train. Nhà ga nhỏ nhắn, nhìn như 1 khu chợ nho nhỏ:


Cạnh đó có 1 khu cũng nho nhỏ gồm những cột hình ống được bọc quanh bằng một mẫu vải dùng để may kimono. Khu này được gọi hoa mỹ là Kimono jungle nhưng không xứng là rừng mà có khi chỉ là bụi rậm. Nhưng những mẩu vải kimono màu sắc tươi thắm cũng làm vui mắt người du khách phần nào:




Tại đây, tôi xử dụng phòng vệ sinh công cộng và đây cũng là lần duy nhất tôi gặp phải một phòng vệ sinh không đạt tiêu chuẩn vệ sinh của Nhật, có lẽ vì du khách quá đông chăng? nhưng lúc tôi đến thì còn rất sớm hầu như không có mấy du khách!

Bỏ lại phòng vệ sinh thiếu vệ sinh lại sau lưng, tôi gọi taxi đến nơi muốn đến: Otagi Nenbutsugi! Bạn có thể lấy xe bus nhưng tôi không thích mất thời gian chờ xe và cũng sợ say xe, taxi chỉ tốn độ 1200 yên nhưng nhanh và khỏe vì từ Otagi Nenbutsuji bà cháu tôi sẽ hiking trở về Arashiyama, đoạn đường này dài độ 4 cây số.

Otagi Nenbutsuji là 1 ngôi chùa nằm xa trung tâm Arashiyama nhất, trong lúc tìm thông tin cho chuyến đi tôi tình cờ đọc được 1 blog nói về ngôi chùa này và ngay lập tức, tôi biết đây sẽ phải là 1 điểm thăm viếng của chuyến đi!

Otagi Nenbutsuji được xây dựng từ thế kỷ thứ 8 nhưng sau nhiều lần bị hư hại vì lụt, vì hỏa hoạn đã được dời đến một địa điểm an toàn hơn vào năm 1922. Không may chùa lại bị cháy rụi vào năm 1950 - như nhiều ngôi chùa và lâu đài của Nhật cũng thường hay bị cháy như thế - Khi tái thiết lại chùa tín đồ được kêu gọi dâng tặng 1200 tượng bồ tát và do một vị điêu khắc gia hướng dẫn. Vì 1200 tượng bồ tát này do nhiều người khác nhau và là những người không chuyên về điêu khắc tạc nên kết quả là những pho tượng này có nét biểu cảm khác hẳn nhau. Nhiều tượng mang nét trào phúng và nhiều tượng lại diễn tả ra nhiều ngành nghề mà lúc đó còn khá mới lạ trong xã hội Nhật, chứng tỏ người tạc tượng ít ra cũng có kiến thức về thế giới, về âm nhạc hoặc thể thao....

Chiếc taxi thả hai bà cháu tôi xuống trước cồng chùa:


Căn phòng nhỏ phía tay trái là nơi bán vé. Cần nhắc 1 điều là các thắng cảnh, chùa chiền tại Kyoto hầu hết đều bán vé vào cửa nên các bạn phải dành thêm khoản này khi tính toán chi phí của chuyến đi nhé! (tôi chỉ ghi riêng về Kyoto thôi chứ không dám nói trên toàn nước Nhật, nhưng tại Kurashiki tôi đã phải mua vé vào bảo tàng Ohara giá 1300 yên cho tôi và 600 yen cho cháu)

Qua khỏi cửa đã thấy tượng thấp thoáng trong cỏ, trong vườn, quanh lối đi, quanh bậc thang:




Tượng nối tiếp tượng:


Tượng xếp thành hàng hàng lớp lớp, rõ nét rêu phong:

Kansai và Hiroshima 2015 - Arashiyama


Hôm nay chúng ta thăm Arashiyama! Nếu bạn đã từng đến Kyoto và Arashiyama hẳn là bạn đã tìm thăm rừng tre tại Arashiyama; nhưng bạn ạ! Arashiyama của tôi có hơi khác với bạn đôi chút và rừng tre của tôi cũng khác hơn rừng tre tại Arashiyama của bạn nên xin bạn hãy cố theo chân tôi nhé! Tội sẽ đưa bạn đi thăm một Arashiyama, đúng hơn là Saga - Arashiyama, lạ hơn và ít đông đúc người hơn Arashiyama mà chúng ta thường biết đến.
Tôi có nói với bạn là khách sạn Citadines Karasuma-Gojo Kyoto mà tôi ở tuy gần sát ngay trạmm subway nhưng cũng như không! Đó là vì hằng ngày lên xuống subway, tôi đã phải leo lên/xuống một dãy cầu thang sâu hoắm để lên được xe. Đến nơi lại phải leo lên thêm một dãy cầu thang sâu hoắm khác để lên trên mặt đất, đôi khi có thang cuốn để lên nhưng thường là không có. Như thế này:


Tôi chọn đến Arashiyama bằng xe tram Keifuku còn gọi là Randen train. Xe này chỉ có một toa, người lái xe cũng là người bán vé, nhận tiền gọi là one man train! Xe nhìn cổ lổ sĩ nhưng có nét hay riêng của nó:



Tôi đứng ngay sau lưng người điều khiển để xem anh ta làm việc:


Tuyến đường từ trạm Randen - Tenjingawa là nơi tôi lên xe cho đến trạm cuối là Arashiyama chạy xuyên qua khu dân cư của Kyoto, cũng gần giống như tuyến xe lửa Việt Nam chạy từ Sài Gòn đoạn từ nhà ga ra khỏi khu Hòa Hưng vậy. Tuy nhiên, nhìn đoạn xe xuyên ngang khu qua nhà dân Nhật và nghĩ đến đoạn xe xuyên qua khu nhà dân Việt mình, tôi quả có chút chạnh lòng!!!




Đây là là hình ảnh rừng tre tôi chụp tại Arashiyama! Có khác không bạn?


Kansai và Hiroshima 2015 - Nara Vùng đất của nai



Tại Nara và suốt dọc đường dẫn vào Kasuga Taisha, rất nhiều bảng cảnh báo coi chừng nai....dở chứng:


Ấy vậy mà một bà già như tôi nào có biết sợ, lúc trở ra lại còn thấy thương bọn nai cứ bị sờ, bị vuốt, bị chụp hình mà chẳng được trả tý công nào bè nổi máu...công bình. Mua ngay không chỉ 1 pack bánh cho nai mà đến 2 pack! Chia ra bà 1, cháu 1! Chưa kịp nhận xong tiền thối lại đã thấy cái gì ươn ướt ùn vào chân mình, quay ra thì thấy 1 chú nai, có sừng đàng hoàng chứ không phải loại nai cỏn vừa nhú gạc....đang cạp quần mình đòi nợ! Tôi bẻ 1 miếng bánh đút cho chú nhưng chú chẳng chịu, cạp ngay vào quần tôi một phát, may mà răng chú ta cùn!!! Cạp xong như chưa hả giận, chú ủn tôi một cú (nhẹ nhẹ thôi, không nặng như bà già trong hình bị đâu!!!) xong cứ nhè sau lưng tôi mà đẩy tới! So về độ gấu tôi thua hẳn chú nên hoảng vía vất cà nguyên gói bánh cho chú tha hồ dành cùng đồng bọn!!! Cháu tôi thì đã hết cả hồn vía cất ngay gói bánh vào túi đeo lưng không dám mang ra nữa!!!! Hai bà cháu đánh bài tẩu vi thượng sách!!! Ai bảo già mà còn dại....làm mất cả hồn!!!!

Đã định không ghé Todaiji nhưng thầm nghĩ thôi thì đến đây hãy ghé lại đây! Coi thử coi Todaiji như thế nào! Đến giao lộ dẫn vào Todaiji, nhìn từng đoàn học sinh đang chờ đèn để sang Todaiji như thế này:



Tôi ngán đến tận cổ nhưng cũng ráng đi vào con đường dẫn đến Todaiji. Vào tới trong thì càng đông hơn, nhìn tới chỉ thấy đầu người chen chúc trong trưa nắng.....Nản cả lòng:


Người chen cùng nai, tôi và cháu đứng qua một bên xem người ta hồ hởi phấn khởi .....đạp lên phân nai mà bước:


Thật ra người dân Nara rất trọng nai, tôi thấy nai phóng uế đầy đường nhưng thỉnh thoảng các tiệm dọc trên con đường này lại ra quét dọn....nhưng nai tiếp tục phóng uế và họ lại dọn!!! Cạnh bên một ngách nhà có dựng sẵn 1 cây chổi, chắc là dụng cụ vệ sinh đã sẵn sàng:



Và chậu nước, thay thế suối rừng:



Để giúp nai đỡ khát trong nắng hè:



Thứ Sáu, 19 tháng 6, 2026

Kansai và Hiroshima 2015: Nara Kasuga Taisha part 2

 Bước qua khỏi cổng Torii này là bước chân vào vùng đất tôn nghiêm của chùa. Dọc hai bên đường có những bảng treo đầy những tấm bảng, tôi không đọc được tiếng Nhật nên đoán là tên của những vị hào tâm, hay có lẽ là những lời cầu nguyện? Tôi nghĩ là tên các vị từng quyên góp cúng chùa hơn là bảng cầu nguyện vì tại Nhật, lời cầu nguyện thường được viết trên những tấm ema:




Những thùng sake này cũng được dâng cúng:



Không chỉ dâng sake, thời đại mới người ta còn dâng chùa cả beer nữa:





Cổng Minamimon dẫn đưa chúng tôi vào hẳn khuôn viên chùa



Tại đây, nhìn kỹ tôi cũng tìm được chút thay đổi qua thời gian: thay thế khung đá bằng khung gỗ:



Một hòn kỳ thạch được cho là đá thiêng và quây lại bằng một vòng dây, bạn nhìn đá hình gì? Tôi thì nhìn giống như con thỏ đang nằm co và xếp suông đôi tai dài của nó! Ông nhà tôi thì nói nó nhìn giống con chó đang lười biếng nằm khoanh! Bậy nà! chỗ tôn kính ai lại ví đá thiêng với chó???



Thiện nam tín nữ chen nhau mua bùa, mua lá số:



Phần tôi, tìm thấy cái mà tôi muốn tìm: những chiếc đèn đồng của Kasuga Taisha:






Chính ra, tôi còn muốn tìm 1 trà gia đúng hơn là một quán trà có bán vài món ăn nhẹ. 

Tôi biết, khung cảnh này có lá đỏ mùa thu thì quá tuyệt, nhưng bây giờ là mùa hè lá đâu đã đổi màu, nên một hình ảnh như thế này cũng có thể làm tôi hài lòng:



(Hình: Internet)

Tiếc thay, tôi tìm mà hoài chẳng thấy, bạn ạ