Thứ Hai, 15 tháng 6, 2026

Hoa Tử Đằng / Wisteria part 2

Tử Đằng vàng là giống mới, chỉ mới gầy giống duy nhất tại vườn Ashikaga này:



Ngoài Tử Đằng 5 màu trên, vườn còn trồng hồng:


Cẩm tú cầu/hydrangea giống hoa mới, you and me forever. Nhà tôi có 2 cây loại này:


Và Azalea/ Đỗ quyên, mùa Đỗ Quyên theo sau mùa hoa Tử Đằng cũng là mùa hoa được người Nhật ưa thích!


Các loại hoa này sẽ nở kế tiếp nhau nên lễ hội hoa ở vườn Ashikaga kéo dài gần 2 tháng!

Ngoài các loại hoa trên, vườn còn tạo nhiều tiểu cảnh, khu dạo quanh ngắm hoa rất đẹp, các cô/ chị tha hồ làm dáng chụp hình:






Ngày tour quá dài, chính vì thế nên mệt nhoài lại đói meo. Mà nhìn vào khu ăn uống đông vầy thì xếp hàng sao nổi??



Xe bus thả về điểm hẹn 9 giờ 30 tối. Đi bộ về hotel, ghé 7/11 mua món gì có soup cho dễ nuốt. Tắm rửa lên giường là gần nửa đêm! Hôm nay đi bộ hơn 8kms 1 chút!

Ngắm cảnh thì thích mà thật sự quá là mệt điiiii!

Hoa Tử Đằng / Wisteria

 Hitachi Seaside Park chỉ ngắm hoa baby blue eye. Muốn ngắm hoa Tử Đằng, phải ngồi xe thêm gần 3 tiếng vì nằm phía ngược lại, vườn Ashikaga thuộc Itochi prefecture.


Ashikaga là một vườn nhỏ thuộc tư nhân, vốn thuộc dòng quý tộc shogun ngày xưa. Vườn có quy mô "nhỏ" hơn Hitachi Seaside Park về diện tích nhưng "lớn" hơn nhiều về các loại hoa trong vườn.

Tử Đằng, tiếng Nhật là Fuji, vốn được làm mẫu cho các loại trang sức tộ điểm trên tóc, nhất là trâm cài tóc của các nàng Geisha. Tử Đằng có 4 loại: Loại màu hồng nhạt như màu hoa anh đào, nở sớm nhất. Nở kế đến là loại chính, màu tím nhạt. Loại nở kế theo màu tím đậm, hoa kép và cuối cùng là loại màu trắng. Gần đây có thêm 1 giống Tử Đằng màu vàng, nhìn giống hoa hoàng hậu của VN mình.

Người Nhật bảo khó mà có thể ngắm Tử Đằng mãn khai cả 4 loại cùng lúc vì nở vào thời điểm nối tiếp nha. Do đó khi tôi ngắm hoa, đang mùa là Tử Đằng trắng. May mắn, ba loại kia tuy đã qua mãn khai nhưng vẫn còn trên cành nhiều để khách có thể hài lòng. Nhất là màu tím nhạt, phải tận mắt nhìn thấy những nhánh hoa rủ xuống như bức màn tím như mưa sa khiến liên tưởng đến bản nhạc Purple rain của Prince. Điều khiến ta khó tưởng tượng được là tất cả các nhánh hoa đó, từ các cành phủ rộng cả một diện tích là 1000 met vuông và gồm cả 80.000 cành hoa đểu từ 1 cây mẹ, đã 160 năm tuổi! Nếu đến đúng thời điểm mãn khai, ta sẽ thấy hình ảnh cây Ofuji đó như sau:



Tiếc, tôi ngắm vườn lúc hoa đã mãn khai nên chỉ nhìn 1 hình ảnh khiêm tốn như thế này (mà hình của họ chắc chắn có photoshop chứ hình của tôi là 100% thật ):









Tử Đằng kép, màu tím đậm. Cội này "trẻ" hơn cội Tử Đằng tím nhạt, tuy chưa đến 160 tuổi nhưng chắc cũng không "trẻ" hơn bao nhiêu năm đâu nhỉ?









Đến vườn trễ, nên mãn khai là Tử Đằng trắng, như tấm màn voan tinh khiết!


Muốn tránh người thì phải đưa máy ảnh cao quá đầu người như thế này:


Còn không, thì sẽ như thế này, cái đẹp của thiên nhiên đâu phải của riêng ai?
 

Thứ Bảy, 13 tháng 6, 2026

Hoa Baby blue eyes @ Hitachi Seaside Park và Hoa Tử Đằng Wisteria @ Ishigawa garden (part 1 Baby blue eyes)


 
Chuyến đi Nhật này của tôi là do "vỡ kế hoạch" Âu Châu vì chiến tranh Mỹ-Iran. Chuyển tuyến đường và cách ngày khởi hành đi Nhật chỉ có khoảng 6 tuần, bây giờ tôi không hiểu do đâu mà tôi biết muà hoa Baby blue eyes và Tử Đằng để đi ngắm!
Có lẽ, hoa Baby blue eyes đến ngay sau khi hoa anh đào vừa tàn và hoa Tử Đằng sẽ nở gần như cùng lúc với hoa Baby blue eyes, bắt đầu mùa xuân muôn hoa đua nở. Tôi đoán các channel Youtube thời điểm đó đều recomment đi ngắm hai loại hoa này. Vậy là tìm thử và may mắn, tuy hơi trễ vài ngày nhưng cũng kịp book daytour ngắm hoa với Klook!  

Điểm hẹn để đón khách của Klook cũng dễ tìm: Ngay trước bảng hiệu Beams của building Shin Marunouchi mà toà nhà này lại toạ lạc ngay trước Tokyo station  nên khó mà lạc được.


Từ Tokyo đến Hitachi Seaside Park thuộc Ibaraki Prefecture, ngồi xe buýt hơn 2 tiếng, cứ 2 tiếng xe ngừng tại trạm nghỉ để khách giản chân, xử dụng nhà vệ sinh cùng mua vài món ăn vặt nếu muốn nhưng không được mang thức ăn hoặc các loại thức uống ngoại trừ nước lên xe.

Thật lòng, khi nghe xe sẽ ghé trạm nghỉ chân, tôi đã có hơi mừng thầm vì nghĩ trạm nghĩ Nhật sẽ tương tự như trạm nghỉ bên Korea với nhiều gian hàng bán thức ăn nóng (he he tôi chưa có kinh  nghiệm thực tiễn về các trạm nghỉ của Korea, chỉ biết qua các chương trình varieties show cùa họ!)

Có điều đúng là tưởng tượng như tưởng voi! Trạm nghỉ nơi này nhỏ, lèo tèo vài máy vending machine bán nước, vài gian hàng bán thức ăn nóng thì phần lớn là món chiên, mùi dầu xông lên sực nức! Nhưng nhà vệ sinh của họ tuy là vệ sinh công cộng mà rất sạch sẽ, có người phụ trách dọn thường xuyên!




Tôi mua cây soft serve kem blueberry họ bảo là đặc sản vùng này nhưng không nếm được vị gì đặc biệt cả. Trạm nghỉ chỉ cách Hitachi Seaside Park chừng hơn 30 phút nữa nên đã thấy nơi đây trồng nhiều hoa baby blue eye trong chậu quanh đó:



Đến Hitachi Seaside Park, không cần người hướng dẫn viên dẫn đường mọi người đều biết hướng phải đến: đó là khoảng xanh màu mây trời đàng kia,nơi mọi bước chân đổ về:


Với 5 TRIỆU 300 NGÀN hạt giống hoa được trồng nơi 3 ngọn đồi này, con số hoa không phải đùa!





Hôm nay không mưa nhưng nắng không cao và trời không xanh mấy. Nếu không màu xanh của trời mây và màu xanh của hoa sẽ như không có ranh giới!





Người đông nhưng nhờ không gian thoáng đãng của 3 ngọn đồi nên không bức bối. Chân đau nên tôi không đi lên cao kia nhưng tự hỏi phía bên kia đồi có phải vẫn còn hoa?






Và bức ảnh đoá hoa lạc lõng này, nên đặt tên là gì nhỉ? "Hoa lạc giữa rừng gươm" hay "Gươm lạc giữa rừng hoa"?



Thứ Sáu, 12 tháng 6, 2026

Asakusa và nỗi thất vọng khi tìm hình bóng cũ

 Hai mươi năm sau...

Chuyến đi năm 2026 này tôi không định trước, nhưng đã đến Tokyo và vừa qua cuộc mất mát lớn tôi đã tìm trở lại Asakusa.

Trở lại để thấy thất vọng đong đầy!!!!

Cổng Sấm Thunder gate đông ứ những người là người:


Con đường Nakamise cũng thế, cũng chen chúc nhau, muốn tìm lại gian hàng dù năm xưa cũng khó, huống chi qua 20 mươi năm và trận dịch kinh hồn Covid, biển cũng hoá thành ruộng dâu!!!



Vào đến chùa, cũng thế, cũng vẫn người là người!





May quá, vẫn còn vài hình ảnh làm dịu lại cái xô bồ ngoài kia:


Và chịu khó đưa máy ảnh lên cao chút thì cũng thoát khỏi "thế nhân dưới ấy!"


Bạn bảo, cổ kính đã không còn thì tôi biết đập gì để mong tìm thấy bóng???






Asakusa - Senso-ji

 Năm 2006 hai vợ chồng tôi có dịp ghé thăm Tokyo trên đường đi Mỹ thăm cô em. Tiếc là hình ảnh của chuyến đi ấy đã mất khá nhiều nên chỉ xin trích ghi lại đây những nhận xét của tôi khi thăm Asakusa và đền Senso-ji

Asakusa

"Tokyo là 1 thành phố tân tiến với những tòa cao ốc, tuy  không cao như những tòa nhà chọc trời của Mỹ hoặc vài nước Á châu trong thời gian gần đây có lẽ do nạn động đất; cạnh đó phải nhìn nhận rằng kiến trúc các tòa cao ốc của Nhật có bề ngoài xấu xí giống như những chiếc hộp quẹt bằng xi măng có đục nhiều lổ nhỏ!Trận động đất Kanto năm 1925 đã tàn phá gần như toàn diện Tokyo, thêm vào là những trận dội bom dữ dội trong thế chiến thứ hai tiếp tay thiên nhiên tàn phá tiếp những gì còn sót lại, tuy nhiên vẫn còn lại vài khu còn mang dáng vẻ cũ: Asakusa là một trong số những khu đó.

Có thể nói, Asakusa là khu đông du khách tới thăm nhất tại Tokyo! ngoài một vài hẽm nhỏ có những căn nhà xưa, điểm thu hút du khách chính của Asakusa là chùa Quan Âm - Senso ji

Từ hướng ga xe lửa Asakusa vào, chúng ta sẽ nhìn thấy cổng Sấm (Thunder gate) với chiếc lồng đèn khổng lổ chào đón khách! Tục truyền nếu ai là người gian dối, ác độc khi đứng dưới lồng đèn này sẽ bị lồng đèn rớt xuống đè chết! Chắc là nhân loại, ít ra là dân Tokyo không có người xấu nào nên chưa có người nào bị lồng đèn đè chết cả! hay tại nhà chùa không mua bảo hiểm nhân thọ vì tai nạn? Hai bên chiếc lồng đèn này có 2 vị thần tương đương với hai ông Thiện Ác: bên hữu là Phong thần Fujin, bên tả là Sấm thần (thiên lôi?) Raijin

Con đường bắt đầu đọan vào chính điện là 1 con đường cũng rất đặc biệt: hai bên đường là hai dãy các cửa hàng nhỏ, xinh xắn bán đủ các mặt hàng kỷ niệm : từ búp bê mặc kimono Nhật, các loại bánh gạo đặc sản Nhật! Chính nơi đây, tôi mua được mấy cây dù do chính người Nhật sản xuất, nhớ phải hỏi dù made in Japan chứ không phải made in China nhé! Giá hơi đắt: dù Tàu giá 20A$/ chiếc (không mua nên không biết có xài bền không hay chỉ mưa gió vài cơn đã dập vùi thân liễu, tróc càng gãy gọng); dù Nhật giá 50A$/ chiếc, vải dù hoa rất đẹp, màu trang nhà như mọi thứ khác của người Nhật, xài đến năm năm vẫn còn rất tốt! Chỉ đến năm thứ sáu cháu nội xách ra làm kiếm quơ mới bị gãy! Đúng câu: Xách bóp đầm, che dù Nhật thập niên 60, 70!

Qua hết con đường Nakamise này, con đường mà bất cứ tour du lịch nào cũng đưa du khách đến xem - là vào đến khuôn viên chùa Senso - ji - nghĩa là chùa Quan Âm, Kannon temple. Giữa vuông sân rộng là chiếc đỉnh đồng nghi ngút khói hương, thiện nam tín nữ xúm xít vẫy, phất, quạt sao cho khói hương vương vào người càng nhiều càng tốt theo tin tưởng sẽ được nhiều phước lành ban đến từ thần thánh. tôi nhớ ngày xưa ở Việt Nam mình không có tục này, nhưng nay hầu hết các chùa chiền tại VN đều trông thấy cảnh vẫy khói cầu phúc này!

Bên tay trái, là dãy nhà bán những quyển hình như là kinh kệ, che khuất tầm nhìn của chiếc tháp 5 tầng. Bên tay mặt là nơi xin xăm và 1 dãy hộc tủ đựng lời bàn. Hai vợ chồng tôi cũng chen vào lấy xăm thử; quẻ xăm của tôi hình như là trung trung, không có gì lạ. Nhưng quẻ xăm của ông nhà tôi thì kinh lắm nhé: quẻ trung thượng, đại khái ý nói năm nay sẽ gặp lại người xưa đã chờ đợi từ lâu! Chẳng hiểu có ứng hay không, chỉ thấy ông nhà tôi lẳng lặng buộc quẻ xăm vào dãy song tre gần đó để trả lại thần thánh. Hỏi: Không chờ gặp ai sao mà trả xăm lại? Ổng gạt phắt đi: Nhảm!!!

Chùa Quan Âm rõ ràng không phải là chùa thuộc Thần Đạo, nhưng ngưồi Nhật vẫn có thói quen thanh tẩy trước khi vào chốn tôn nghiêm, nên ngay phía ngoài chánh điện là hồ nước để tín đồ rửa tay chân cho sạch thân thể, thanh tịnh tấm lòng....

Hôm đó, tôi nhớ 2 vợ chồng dùng cơm trưa trong 1 quán nhỏ ngõ ngang khu Asakusa. Quán chuyên về gà xiên que nướng  người Nhật gọi là Yakitori: Thịt  được chọn theo từng phần của gà như đùi, ức, cánh hoặc gan, mề hay da gà...được ướp sauce đặc biệt của nhà hàng và nướng lửa than. Tôi nhớ bữa cơm trưa hôm đó rất ngon và khi ra về đã đưa ngón tay cái chào người chủ quán!

Thứ Năm, 11 tháng 6, 2026

Afternoon tea @ The Mandarin Oriental hotel Tokyo (cont.. part 2)



Chụp gần vài món mặn:
Smoke salmon and broad bean omelette


Roasted duck breast and matcha


Mortadella and spinach terrine


Các món ngọt:
Matcha pudding and apricot: 3 nguyên liệu, 3 vị khác nhau!



Matcha and sesame


Extra virgin olive oil and grapefruit


Nhưng ấn tượng nhất và ngon nhất là món này: Lemon and pistachio


Vị chua của chanh đi chung với cái bùi béo của pistachio tưởng khó hoà hợp nhưng lại ngon bất ngờ, đi chung mà có thể nếm riêng ra từng vị! Phải chi có thêm được cái nữa!!👍
 

Theo tôi, phong trào trà trưa bắt đầu được giới trẻ theo như trend. Nhất là trong giới chuyên làm vlog! Nhưng nếu muốn trải nghiệm trà trưa cho có ấn tượng, nên chọn nơi nổi tiếng 1 chút, đương nhiên là đắt tiền hơn 1 chút nhưng hương vị các món mặn, ngọt đi kèm với các loại trà rất ngon. Trước khi chọn The Mandarin Oriental tôi đã xem rất nhiều vlog, nhiều chỗ cũng bày biện màu mè, các món mặn + ngọt đi kèm được đặt tên rất kêu nhưng nhìn cho kỹ, giống như các loại cup cake kem hay vài loại bánh thông dụng trong các bakery. Trà cũng vậy, vài loai trà thông thường thôi không có gì đặc sắc. Nó không tạo ra dấu ấn tốt cho người thưởng ngoạn!
Tôi may mắn được trải nghiệm trà trưa của The Mandarin Oriental, được nếm các món bánh với hương vị đặc biệt của thương hiệu hotel năm sao này! Hơn chút nữa, buổi trà trưa này đúng ngay ngày sinh nhật tôi, một sinh nhật đáng nhớ!