Thứ Năm, 2 tháng 7, 2026

Nhật Bản 2017: Nagoya



Nagoya vốn không được đánh giá cao trong những khách du lịch từ nước ngoài đến Nhật. Đơn giản vỉ Nagoya không có nhiều thắng cảnh hay di tích văn hóa, lịch sử hấp dẫn người đến thăm. Trong thời thế chiến thế hai, Nagoya vốn là thành phố về kỹ nghệ, là hậu cần chính sản xuất, cung cấp các chiến cụ cho quân đội Thiên Hoàng. Lẽ dĩ nhiên Nagoya cũng trở thành mục tiêu của các trận không kích từ quân đồng minh sau Tokyo, sau thế chiến thành phố gần như hoàn toàn bị san phẳng.
Những gì chúng ta nhìn thấy ở một Nagoya ngày nay đều được tái thiết sau WW II. Có nhìn thấy tận mắt chúng ta mới thán phục người dân Nhật: Nhìn thấy Tokyo, Hỉroshima, Nagoya....từ những hoang tàn đổ nát thời chiến tranh vươn mình đứng dậy vững mạnh, tân tiến và những thành phố đó đều được tái thiết một cách đầy viễn kiến!!! Có bao nhiêu dân tộc trên thế giới sau cuộc chiến tàn khốc (tôi không bàn đến lẽ đúng sai nơi đây!), thất trận chua cay nhưng lại làm lại tất cả một cách đầy quyết tâm và thành công tốt đẹp?

Tôi vẫn thấy thật không công bình khi người khách dành cho Nagoya một quan tâm đầy tẻ lạnh: Nagoya tuy không có những điều hay đẹp để cống hiến cho du khách nhưng Nagoya chính là cửa ngõ để từ đó có thể xuất phát thăm thú các điểm quan trọng như Takayama, Shirakawago, Nagano, Matsumoto, Kiso valley, Gujo - Hachiman, Mie, Iseshi là nơi có đền thờ Thái Dương thần nữ một nơi được xem như thiêng liêng nhất nhì nước Nhật, ngay cả có thể dùng Nagoya làm điểm tựa để đến Kyoto, Osaka nữa kia!

Khách sạn tôi chọn trong những ngày ở Nagoya là Daiwa Roynet Taikodori. Khách sạn này chỉ mới khai trương khoảng tháng 9 năm 2016 nên rất, rất mới. Vị trí theo tôi là rất tuyệt: Không nằm trên trục chính Sakura dori nhưng chính nhờ thế mới bớt đông người hơn tuy rất, rất gần với Nagoya station, ưu điểm khác là gần phía ga Meitetsu, cần cho chuyến day trip (tôi sẽ kể sau này) và lúc đón tàu lên phi trường Centrai Chubu aipart. Cho đến lúc tôi đến ngụ nơi này, mọi vật mọi thứ vẫn còn tinh tươm mới nhưng mục đích tôi chọn Daiwa Roynet Taikodori không phải vì nó mới (một phần thôi) phần khác là tôi chọn nơi này và mua luôn điểm tâm cho cả những ngày tôi ở Nagoya là đây:



Bạn thử nghĩ coi: sau hơn tuần ở Nhật, làm gì mà người Việt mình không sáng mắt khi nghĩ đến buổi sáng ra cạnh ly cà phê còn có tộ phở hay tô bún bò Huế? sau đó lại còn có cuốn gỏi cuốn và thêm ly chè đậu đỏ tráng miệng! Hình ảnh từ trang nhà của Daiwa Roynet Taikodori đều có đủ như thế!!!

Trong những ngày thăm Nagoya, một điều tôi và cháu đều nhận thấy thành phố này tuy tân tiến nhưng không quá đông đúc như Tokyo hay quá nhiều khách du lịch đổ về như Kyoto. Giới trẻ Nagoya sống cởi mở, tinh thần trẻ trung hiện rõ ra qua lối cười đùa hồn nhiên của học sinh trung học khi tan trường về. Nó không quá bị cuốn hút bởi sức ép của đời sống văn minh như Tokyo mà cũng không quá khép kín gần như bị đè nặng dưới áp lực của các quy luật ngầm trong xã hội tự ngàn xưa.

Kyoto chúng tôi vẫn yêu vẫn thích nhưng sau khi đến Nagoya cháu bảo là thích Nagoya rồi vì nó "lively" đầy sống động theo lời cháu. Còn tôi, ví von yêu Kyoto như yêu người tình đầu, đẹp nhưng mồm miệng ồn ào, yêu đấy nhưng đôi khi cũng cần một khoảng thinh lặng của riêng mình. Điều này chắc Kyoto khó lòng mang lại được.

Những ngày ở Nagoya là đoạn chót cuộc hành trình, tôi dành cho cháu 1 ngày mua sắm, 1 ngày đi day trip cho tôi, một ngày hai bà cháu thăm thú thành phố lại 1 day trip cho bà và thêm 1 ngày mua sắm cho cháu trước khi trở về nhà.

Tôi chọn khách sạn ở gần station để tiện cho phương triện đi lại và ăn uống vì ngay trong Nagoya station có Takashimaya (sau khi đi Takayama tôi cứ gọi nhầm giữa 2 tên làm cháu có dịp cười!) Nói thêm về Nagoya station: Nagoya station là một nhà ga có mặt bằng rông lớn nhất trên thế giới với tổng diện tích mặt sàn là 410.000 mét vuông (vâng, bốn trăm mười ngàn mét vuông!) và là tổng hành dinh của JR Central. Ngoài ra Nagoya station còn có một khu thương xá lớn (Takashimaya), một khách sạn hạng 5 sao cũng lớn không kém là Marriott, nối liền với hai nhà ga của hai công ty hỏa xa tư nhân là Kintetsu (rất tiện nếu dùng để đến Iseshi thăm Ise Grand Shrines) và Meitetsu ( Điểm để đi và đến phi trường Chubu Centrair airport và là trạm bus đi đến Takayama và Shirakawago từ Nagoya).



Nói thế, khu thương mại chính của Nagoya không nằm gần nhà ga tuy các hiệu thời trang danh tiếng thế giới vẫn có cửa hàng chính quanh đấy. Khu thương mại sống động nhất Nagoya nằm tại Sakae (đọc như Sa- Kai- E), sống động và đầy trẻ trung!!!

Tôi đưa cháu mua sắm các thứ cháu thích quanh đấy:



Khu thương mại quanh Sakae - Nagoya





Mỹ phẩm nhiều loại và rẻ trong shop Donki, cháu mua nhiều, đủ loại!
Phần tôi vào Donki mua vài món quà mang về. Món quan trọng nhất vẫn phải kể là......Salonpas cho mấy bà, mấy ông bạn già xương cốt đau nhức vì thời gian ) . Rất rẻ: khoảng 8.50 $A 140 miếng chưa cộng 8% thuế. Mua trên 5.000yen và có mang theo passport sẽ được miễn phần thuế này!


Thời trang đã bắt đầu quần áo cho mùa thu và đông, nước Úc ngược mùa nên mua quần áo hơi khó, tuy nhiên cửa hàng Uniqlo tại Sakae rất lớn có nguyên một dãy dành cho những kiểu mẫu của mùa hè vừa xong. Không đủ như đang mùa dĩ nhiên nhưng cũng lựa mua được kha khá, cả cháu lẫn bà!


Trong khi ngồi chờ thử quần áo tại cửa hàng này, tôi đã bị một phen ngạc nhiên gần bổ ngửa! Một anh, vai địu con hàm có râu, ngực cao , vận quần áo phụ nữ! Tôi phân vân không đoán được chính xác phái tính của anh. Mà anh là người Nhật hẳn hoi! điều này cho thấy quan niệm sống của người dân tại Nagoya khá cởi mở! Như bạn thấy anh bạn trẻ này, hình này tôi chụp lén tại khu shop Sakae, cháu gọi là fashion man!


Đâu có thua gì fashion của giới trẻ tại Tokyo đâu!

Thứ Tư, 1 tháng 7, 2026

Nhật Bản 2017: Gero - Breakfast @Suimeikan

Buổi sáng thức sớm, nhìn ra cửa sổ sương còn giăng lãng đãng. Nhớ Dà Lạt ngày xưa biết bao!





Hứa với cháu để cháu ngủ trể nhưng rồi cũng đành thức cháu để xuống ăn sáng. Bữa điểm tâm ở Suimeikan cũng đáng cho tôi nhắc tới nơi đây!



Sáng, tách cà phê là cần thiết:





Bạn có nhận thấy những người khách phía hậu cảnh tấm ảnh này vận yukata không? Các traditional ryokan thường cung cấp yukata cho khách, cũng dễ hiểu, nhất là tại các onsen town nhiều khi người Nhật một ngày đi tắm các onsen khác nhau rất nhiều lần, yukata ít vướng bận hơn quần áo theo kiểu Tây Phương, dễ cởi ra mặc vào. Nhiều ryokan còn cung cấp nhiều loại yukata có hoa văn, màu sắc đa dạng cho khách quý bà tùy thích chọn, khách quý ông thì chỉ đơn sắc, đơn kiểu mà thôi! Thú thực tôi không quen yukata, cứ có cảm giác không an toàn......nên cứ quần áo mình mình bận!

Trong dĩa dưới đây có 2 món tôi rất thích: sausages Nhật nhỏ nhỏ mà dòn ngon cùng steam broccoli, không biết họ ướp làm sao mà miếng broccoli ăn dòn, đậm đà chứ không chán như nhà hấp!


Có cả món Tây phương lẫn món ăn sáng kiểu Nhật, các hotel hay ryokan trong onsen town thường có món onsentamago, trứng luộc lòng đào trong nước nóng ôn tuyền! Suimeikan cũng thế nhưng cầm chén trứng lên tôi đặt ngay xuống: Trứng lòng đào mà lạnh ngắt chứ không ấm chút nào!! bụng xấu thì coi chừng phá bụng hay bị Tào Tháo rượt!


Chả cá:


Rong biển và một loại rau làm chua (hay mặn?)


Cài xào và củ sen xào:


Rốt lại, trong mâm của tôi:




Cháu: corn flakes!!!! Chán cháu ghê!!!!

Sau buổi điểm tâm, lại dạo vòng quanh ryokan,, không dám tắm thêm như dự định từ trước! .

Suimeikan dọn cả một khu nho nhỏ làm quầy bán quà lưu niệm cho khách giống nhơ chợ, không kể một gian hàng quà lưu niệm khá lớn nằm bên trong!


Chuẩn bị check out, chạm tay vào nắm cửa để nhận ra Japlish! Đố bạn nhận ra!


Lên shuttle, thật ngạc nhiên lớn là người chủ lên tận xe chào khách! Xe chuyển bánh, lại thấy hình ảnh như vầy:


Ấn tượng ghi thật đậm!!!

Nhật Bản 2017: Gero - The town Part 2

Plan của chúng tôi không bao gồm ăn tối, trở về phòng tôi hối cháu đi ăn sợ phố núi hàng quán đóng cửa sớm thì phiền! Chuẩn bị ra cửa cháu vẫn còn sốc tuy ít hơn dưới hàng nhân viên chào khách, số lượng ít hơn ban chiều nhưng lúc nào cũng có vài nhân viên. Có cả cậu nhân viên đã cười cháu thành tiếng buổi chiều, giờ hình như vẫn còn đang tủm tỉm!
Quán chúng tôi chọn là Yamabiko, một quán nhỏ tương tự quán Heianraku ở Takayama. quán có nhiều phản hồi tốt, nấu các món giản dị home cook chứ không cầu kỳ chi và cũng do đôi vợ chồng kinh doanh: chồng nấu vợ dọn bàn tiếp khách! Tôi thích các quán như vầy, nó ấm cúng, có không khí gia đình, món ăn nóng sốt mà giá tiền lại rẻ, nhất là tại một thị trấn chuyên về du lịch như Gero: khách thường ăn tối ngay trong các ryokan giá rất cao còn các nơi ăn bên ngoài giá cũng khá đắt lại không nhiều hàng quán!


Mở đầu, luôn luôn là một ly umeshu cho tôi. Vùng Gero nổi tiếng với cà tomate, thậm chí có cả nhà hàng chuyên bán cơm cà "tomato-don"

Cơm cà không thì tôi không ăn nổi nhưng gọi 1 quả cà thì bà cháu cũng xong từ từ, lại có thêm chất tươi cho cơ thể. Quả cà to được xắt lát dày, dọn ra với dĩa muối và sauce mayonnaise Nhật (mayonnaise Nhật vị ngon hơn mayonnaise các nước Tây phương nhiều lắm). Cà dòn, thơm và vị chua chua ngọt ngọt, ,ăn vả với sauce và muối mà cũng khiến tôi gọi thêm 1 ly umeshu thứ nhì thì .....bà nội cũng hơi hư thật!

Món chính, tôi gọi set menu Keichan set. Keichan là một loại gà nuôi tại địa phương Gero; nghe nói thịt đầy hương vị mà không bở như gà nuôi công nghiệp, chắc cũng như gà chạy việt dã xứ mình. Chảo gà mang lên, thịt xào với bắp cải và hẹ, một mình tôi không thể nào ăn hết chảo thịt xào như thế này!




Phần cháu khá hơn, chọn fish set menu, gồm 4 con cá Ayu chiên. Cá Ayu là một loại cá nước ngọt thường có trong mùa hè và câu từ các sông cạn nhưng nhiều đá, gần núi như sông Hida này đây. Thịt cá Ayu rất ngọt được người Nhật ưa chuộng!


Cháu ráng ăn hết cơm và cá, nhưng chừa 4 cái đầu cá lại vì: "mắt nó cứ nhìn con!!". Còn tôi, sao cứ bị mắc nạn vụ ăn uống này hoài!!! Làm sao cố ăn hết nguyên chảo gà xào, dù là gà Keichan đi nữa? hườm, gà xào thì mặn mòi chứ có nhàn nhạt như cá chiên đâu mà hòng ăn vả không cơm? mà ráng vừa gà lại thệm cơm thì.....thôi tôi không dám!

Tôi thừa lúc ông bận xào nấu cho vài người khách mới vào, bà đang đứng ở quầy lo dọn ly chén, ra quầy trả tiền lúc bà không kịp nhìn vào bàn và hai bà cháu thóat nhanh ra cửa! Lòng cảm thấy hơi bất an!!! Áy náy vô cùng!!!




Mưa đã nặng hạt hơn lúc nãy, phố đã lên đèn, đường chỉ có vài chiếc xe! Về Suimeikan thôi, nghỉ ngơi rồi thử xem nước onsen vùngGerro này có làm mình thay da đổi lốt được không!!!

Thật ra tắm onsen với bộ đồ da mang theo từ lúc mới chào đời không gây khó xử cho tôi. Những người này họ chỉ gặp mình một hai lần rồi thôi, trên đường đời sau này dễ gì có cơ hội? Mà có gặp lại mấy khi ai còn nhớ đến ai? Cái khó là cháu: bà cháu nhìn nhau hằng ngày, văn hóa Việt mình phân thứ tự trên dưới, đâu dễ một ngày một buổi vượt qua được cái giới hạn?

May mắn, cháu không quen, dẫy nẫy nhất định không tắm trong hồ tập thể. Hầy!!! thì cháu tắm trong phòng, hỏi bàn tiếp tân rồi: Nước dẫn vô hồ ngâm trong phòng cũng từ nguồn suối thiên nhiên. Cháu ngâm trong phòng tắm, nội.....tung.... tăng tắm.....t....i....ê.....n )



Bồn ngâm trong phòng tắm, note chậu xối nước kiểu Nhật và bồn ngâm ngắn chiều dài nhưng sâu!
Phẩm chất nước suối ôn tuyền tại Gero rất cao, người Nhật họ gọi là Tanjun-sen (simple water) simple đây là nguyên chất, ít lẫn các nguyên tố khác vào, độ kềm trung bình tính! Khi ra khỏi bồn tắm cảm nhận ngay da dẻ mịn hẳn ra! Bởi thế phụ nữ Nhật rất chuộng nghỉ dưỡng tại Gero. Chẳng trách trong phòng tắm ngoài các thứ như sữa tắm, shampoo + hair conditioner. Còn thêm nào là lotion rửa mặt các thứ, toàn là những món quý bà ưa thích, tuy trong lọ to nhiều lớp khách dùng chung nhưng là sản phẩm hiệu Shiseido!


Suimeikan có 3 onsen, tôi chọn onsen trên lầu 8 tức là ngay trên tầng trên phòng tôi, có view nhìn ra thành phố. Hình này tôi lấy từ net vì chụp hình trong onsen là rất bất lịch sự!


Panorama onsen - Suimeikan. Hình: Internet

Nghĩ thì nghĩ, nói thì nói chứ thật sự lúc chuẩn bị hòa nhập giống quý bà đang ngâm trong hồ kia, thật ngại ngùng và ngượng ngùng ghê lắm. Mắt nhìn vào khỏang không (không nhìn vào ai nhưng liếc đường đi kẻo té!) rồi bước vào hồ.

Ui cha là nó nóng!!!! Nóng dẫy lên chứ chẳng không!!! Lột da thế này sao mà da không mịn được? Sau này mới biết không nên nhào nguyên người vào hồ ngay một lúc mà phải nhúng từ từ cho da quen dần với nhiệt độ mới rồi mới bắt đầu ngâm và sau khi ngâm nhớ uống thêm chén nước!!! Dù sao, cũng ráng ngồi được chừng 15 phút thì tôi kéo cờ trắng!! Nóng quá không quen nổi! Thôi lên phòng ngâm trong bồn của mình, điều chỉnh nhiệt độ cho bớt nóng thích hợp với làn da của mình hơn. Chẳng đẹp thì đừng!!!

May mà tôi lên phòng sớm! Con bé cháu không biết vụ điều chỉnh nhiệt độ cho cơ thể, ngâm nước khá nóng xong mới ra gội đầu!!! Nhiệt độ cơ thể thay đổi, con bé choáng váng, mặt xanh lè!!! Tôi phải lật đật dìu cháu ra giường, đắp mền và rót nước cho cháu uống!

Cho nên, bạn cần cẩn thận nếu mới tắm onsen lần đầu!

Nhật Bản 2017: Gero - The town

Mưa bắt đầu rắc lâm râm trong chiều phố núi. Ngay cửa ra vào Suimeikan đã chu đáo sắp sẳn một hàng ô chừng đôi chục chiếc, loại khổ bự không sợ ướt người.
Gero phố nhỏ đường nhỏ, chỉ có một con phố chính chạy ngang qua sông Hida đầy đá và nối hai đầu phố bởi một chiếc cầu.



Sông Hida chảy ngang Gero. Băng qua cầu để vào khu phố chính:


Ngoái đầu nhìn lại Suimeikan:



Risenkaku và Hisenkaku nhìn từ hướng sông Hida
Phố núi, nên vừa xế chiều mây đã bắt đầu xuống thấp, phố đã lên đèn. Ánh vàng vàng vọt trong làn mưa bụi gây cảm giác bình an nhưng buồn buồn trong lòng khách.

Tương truyền sau một vụ động đất vào thời điểm năm 1265, thị trấn bị san bằng và nguồn suối bị khô kiệt. Có một con hạc bay dẫn lối cho dân trong thị trấn tìm đưộc nguồn suối nóng mới, từ đó hạc là biểu tượng của thành phố. Trên nắp cống, thành cầu đều có hình ảnh hạc...


Ếch cũng là biểu tượng cho Gero, bời tính tượng thanh từ tiếng kêu của ếch (gero gero = kero kero!) nên hình ảnh ếch cũng hiện diện quanh quẩn, tượng ông này cùng với mấy con khỉ thì tôi không biết tên, trông không giống Tề Thiên chút nào!:




Tượng Hayashi Razan, một học giả, theo truyền thuyết là người đã khen ngợi chất lượng nước suối tại Gero, nâng lên thành một trong ba suối nước nóng tốt nhất Nhật Bản



Nhưng tượng thứ ba thì tôi biết, hồi nhỏ ông cũng từng là thần tượng của tôi, đã từng đem nụ cười đến cho hằng bao nhiêu người trên thế giới!


Nhưng sao trông ông buồn đến thế, hở Charlie Chaplin??? Nụ cười của ông đâu vắng ???


Nhật Bản 2017: Gero - Ryokan Suimeikan Part 2


Cửa sổ phòng nhìn ra hướng núi và nhà ga chứ không được hướng ra thị trấn (Gero nhỏ quá để có thể gọi là thành phố!), có lẽ tôi quên yêu cầu họ khi đặt phòng. Tuy thế mà không nghe tiếng ồn của xe lửa vì nằm trên cao


Như đã nói, Suimeikan là một hotel lớn gồm 4 căn building nằm gần nhau. Ryokan nguyên thủy và cũ nhất là Sansuikaku hiện tại vẫn còn phòng cho khách và là nơi có nhà hàng Pháp Baden Baden (phòng khách tại Sansuikaku cũ, giá rẻ phòng đơn chỉ 120$ không en suite và không có nhiều reviews tốt). Kế đó là Hisenkaku là main building có phòng tôi đang ở đây, Hisenkaku gồm có 8 tầng lầu, dãy phòng tầng 7 đã đưộc tân trang và hoàn toàn non-smoking rooms, phòng tôi thuộc tầng này), tầng trên nữa là tầng 8 nơi có onsen có view rộng nhìn khắn thị trấn Gero và hầu như mở cửa sáng đêm chỉ trừ vài tiếng gần sáng để làm vệ sinh. Khu lễ tân cũng nằm tại Hisenkanu này. Mới hơn và cao cấp hơn, gồm nhiều phòng Western - Japanese, phòng giá cao có thể có riêng onsen nằm ngoài ban công, giá dĩ nhiên cao hơn tương ứng với loại phòng. Mới nhất và hầu như riêng biệt hẳn với 3 khu vừa kể, chỉ toàn suites và dành riêng cho khách thuộc loại VIP, giàu có hoặc có tiếng tăm địa vị, phòng có sân vườn truyền thống Nhật và dĩ nhiên private onsen. Giá cả thì tôi không hơi đâu tìm hiểu (hơi Ả Q tý!)

Rộng như thế nên giờ ăn sáng chia ra làm 2 suất, suất đầu từ 6:50 tới 8:15 sáng. Suất thứ nhì từ 8:30 đến 10 giờ. Tôi có hứa với cháu sẽ để Gero như một nơi retreat, không thức sớm hành xác chỉ ngủ nghĩ cho thoải mái nên chọn suất thứ hai. Dè đâu đó là một chọn lựa đúng!

Người Nhật vốn thích onsen mà Gero onsen nổi tiếng là một trong "three most famous onsen" và nước suối ôn tuyền tại Gero nổi tiếng tốt cho làn da nên quý phụ nữ, nhất là phụ nữ trung niên Nhật đến đây hưởng thụ khá đông! Buổi chiều tôi đã nhìn thấy ít nhất 3 xe bus chở đầy khách từ vùng khác đến thăm. Vì đi tour nên sáng hôm sau họ sẽ rời đi sớm, dĩ nhiên suất ăn sáng sớm sẽ đông đầy khách!!! Đúng là hay không bằng hên trong vụ này mà!!!




Để cháu lại trong phòng nghỉ ngơi (hiểu ngầm là cho cháu ngủ bù ) tôi ra đi một vòng thăm thị trấn! Lúc trở về tôi thấy ngay ở đâu cũng vậy, khi đi một nhóm đông người thì cách hành xử sẽ lộ ra ngay, tôi vẫn thường nói là safer by number!! Người Nhật cũng không ngoại lệ!!!

Mười mấy năm trước tôi đã gặp một nhóm du khách người Nhật theo tour tại Bangkok, Thái Lan. Những người này mua trái cây của một xe bán dạo lề đường, họ trả giá lớn tiếng, nạt nộ người bán hàng chắc là nghèo hơn họ! Con gái tôi mất hảo cảm và có thành kiến với người Nhật từ đó! Vài năm sau khi con gái tôi lập gia đình tôi có tặng hai cháu cặp vé đi trăng mật tại Hawaii và cháu kể lại người Nhật tại Hawaii cũng thô lỗ không kém, từ đó cháu không thích TẤT CẢ người Nhật! Tôi khuyên cháu nên đi Nhật một lần để xóa bỏ thành kiến đó nhưng cháu vẫn không chịu!!!

Nhóm khách theo tour tôi gặp lần này trong Suimeikan cũng gần giống như thế: Họ ồn ào và bất kể người khác! Đi tour nên nhóm họ rất đông mà thang máy nhỏ, họ hoàn toàn không có ý nhường cho bất cứ người khách lẻ nào vào thang trước khi nhóm họ lên hết trên lầu! Có 3 thang máy và tôi đã phải chờ gần hai mươi phút mới có thể vào được 1 thang máy để về phòng!!! Hmmmm! Không có gì là toàn mỹ cả đúng không bạn? Nơi đâu cái gì cũng đều có ngoại lệ mới đúng quy luật của đời sống!

Suimeikan có cơ sở rộng rãi nên cũng cung ứng được nhiều dịch vụ cho khách. Nhận phòng xong, một mình tôi tản bộ một vòng thăm thú.

Ngang qua khách sảnh, dãy bàn ghế xếp nhìn ra một khu vườn đặc trưng Nhật níu chân tôi lại, khoảnh ánh sáng tương phản giữa ánh đèn ấm cúng trong khách sảnh và bên ngoài thật hấp dẫn, tôi tưởng tượng chỉ một tách cà phê cũng đủ lấy mất của tôi hàng giờ ngồi trong này mà ngắm ngoài kia!


Khu vườn bên ngoài khá rộng nhờ kích cỡ bề thế của Suimeikan:






Và những con cá koi thả làm cảnh trong hồ, thật to!!! có cả vài con cá chép vảy ánh vàng thật đẹp