Thứ Sáu, 10 tháng 7, 2026

Nhật Bản U Mê 2024 - Mèo lại hoàn...mèo!!

Ngôn ngữ Anh có câu: What goes up must come down. Tiếng Việt mình thì: Lên voi xuống chó. Vừa "lên đời" với business class của 1 premium airlines như Qantas, đúng là tôi nếm ngay mùi "xuống chó" với hãng máy bay giá rẻ LCC Jetstar, chuyến bay rất ngắn chỉ có 45 phút kể từ khi cất cánh mà nó làm mình mệt ngất ngư!! Như đã nói, khung giờ transit của những chuyến bay trong chặng bay đến Nhật khá khít khao. RẤT khít khao nên sau khi máy bay đáp xuống phi trường Narita, rũ bỏ bộ dáng phong lưu của 1 hành khách khoang business, sau khi làm xong thủ tục nhập cảnh (có nghĩa là tôi phải nhận hành lý ký gởi là cái valise đúp to đùng , đúp là do 2 cái lồng vào nhau dùng để có valise chứa đồ mua đem về nhà!) tôi hấp tấp kéo valises từ Terminal 2 đến Terminal 3 để check in với Jetstar! 

Cha đời! người Nhật vốn nổi danh trên thế giới vì những design tuyệt vời của họ lại có 1 anh kỹ sư thiết kế đường nối T2 và T3 cho Narita airport còn ....thua... sự suy nghĩ của 1 bà già trên 70 như tôi! Ông ta có vấn đề với đường thẳng hay sao mà tạo ra 1 con đường phải lên thang cuốn, rồi xuống thang cuốn....rồi đi thẳng 1 đoạn và phải lên thang cuốn lần nữa mới tới khu check in của T3! Từ T2 đến T3 là tất cả khách đều phải kéo valise sau khi làm thủ tục nhập cảnh! Mệt muốn đứt hơi, thở hào hển, tôi cáu tiết quăng luôn cái carry on nhỏ ký gởi luôn, chỉ giữ lại cái giỏ chứa vài vật dụng cá nhân và ...cái tủ thuốc! Quần áo lạc mất tôi có thể mua sắm lại chứ cái tủ thuốc đó mà lạc mất chắc tôi....mặc áo 6 tấm trở về quá!!!

 Nói cái tủ thuốc, không phải nói quá đâu!!! Tôi đã soạn 1 bộ thuốc các loại cần dùng cho vào valise, vài hôm sau quên mất lại soạn thêm....không phải thêm 1 bộ mà là thêm 2 bộ. Vị chi là 3 bộ!!! Chưa nói ông nhà tôi thơ thẩn lại nhét vào túi này 1 vỉ thuốc, nhét vào túi kia 1 hộp thuốc vì: mang dư thuốc còn hơn thiếu!!! Khi đến Kyoto tôi soạn lại đồ dùng sắp xếp cho gọn mới thấy nguyên bao thuốc to đùng....và đổ mồ hôi hột khi thấy bao thuốc to vậy mà thiếu lọ thuốc nhỏ rất quan trọng: thuốc điều chỉnh bệnh cường giáp của tôi! May mà trước khi đi tôi đã uống thuốc hằng ngày thay vì uống cách ngày nên bệnh kềm được không phát, tuy nhiên tôi vẫn phải kỹ, giữ cho nhịp tim không đập nhanh (không được vội mà chạy, đi đứng phải từ từ!!) đưa đến huyết áp tăng rất tai hại. Đó là lý do khiến tôi chọn đi thăm thú vào buổi sáng còn buổi chiều sẽ đi mua sắm hoặc về hotel nghỉ ngơi sớm! Chuyến đi của tôi kéo dài 10 ngày nhưng với người khác có thể chỉ xong trong...5 ngày!

Phi trường Kansai cũng ...kỳ cục! tôi cho là bất hợp lý khi có nhiều chuyến bay đến vào ban đêm mà xe lửa về thành phố Osaka và Kyoto lại hết sớm. May bay tôi đáp 9 giờ 15 phút tối, chuyến chót xe lửa Haruka về Kyoto là 9 giờ 24 phút tối! Và xe lửa ở Nhật, chính xác đến từng giây phút! Tại sao phải gấp trong khi kịp xe cũng chỉ về Kyoto lúc gần nửa đêm và nhận phòng hotel rồi...ngủ? Trong khi có thể ngủ lại tại hotel ngay trong airport, sáng hôm sau tỉnh táo, ăn sáng thoải mái xong mới từ tốn bắt xe về Kyoto?

Hotel Nikko Kansai airport là hotel duy nhất nằm trên phi trường nổi Kansai. Các hotel khác tuy cũng gọi là airport hotel nhưng lại nằm phía bên kia cầu nối phi trường Kansai và đất liền và phải bắt xe lửa hay taxi mới đến đó được!

Phi trường Kansai nhìn từ cửa sổ phòng hotel Nikko:



Phòng rộng cho chỉ 1 người khách là tôi!



Buffet điểm tâm của hotel Nikko đầy đủ, nhiều món khác nhau để lựa chon! Co điều, giá trái cây tại Nhật không rẻ nên sau bữa ăn tôi tìm chút trái cây tráng miệng mà không thấy!!!





]

Nhưng đầu ngày thì phải có cà phê và grapefruit juice:



Và nguyên mâm bữa sáng, lựa chọn các món Nhật của tôi:



Kết nhất anh chàng này, nói theo kiểu bây giờ, cái chén nhỏ nhỏ nhưng mà nó có ....võ! Ăn rất ngon, tôi kết đến đỗi trở lại lấy thêm chén nữa và chụp tên nó để tìm mua mang về, nhưng tiếc là tìm không có! Yaki leek miso: yaki là xào, leek là loại hành to lá của Nhật(và ĐH), miso là tương đậu Nhật! Để hôm nào tôi thử tìm mua leek của người ĐH rồi xào tương miso thử!!!



Hotel Nikko Kansai Airport:



Nếu bạn có dịp nghỉ lại tại Nikko Kansai, đừng quên chọn cả điểm tâm nhé!

Nhật Bản U Mê 2024: Lần đầu trải nghiệm business class Part 2

Tôi bị lỡ phần welcome drink nhưng sau khi phi cơ cất cánh, người trưởng ban tiếp viên trong khu business (purser) tới cạnh tôi, tư thế nửa quỳ nửa ngồi, anh giới thiệu tên và hỏi thăm tôi từ đâu và xin lỗi vì đã thiếu sót phần này! Phải nhận là sự phục vụ trong khoang business rất là chu đáo, họ đều chào hỏi khách hàng bằng tên cho cái cảm giác họ thật sự chăm sóc khách hàng và gây cảm tình gần gủi, ít nhất là đối với tôi! Tôi phàn nàn về việc transit time quá cận khiến tôi phải vội vã mới kịp lên phi cơ do đó bỏ lỡ cơ hội khám phá lounge. Anh cười và bảo: Chúng tôi sẽ cho bà thấy "lounge" của chúng tôi trên phi cơ cũng không kém lounge trong phi trường!

Và đúng như vậy: khi tôi làm rớt tấm thực đơn giữa hai khung cubic, đang loay hoay thì người phụ trách vùng ghế tôi ngồi đã chìa ngay tấm menu mới. Đang lấy kính ra để xem món ăn chiều sẽ là món gì thì họ đã hỏi: bà cần gì chúng tôi sẽ mang đến!!!!

Giải khát trước bữa trưa: OJ và snack



Thực đơn gồm 3 courses, chọn lựa giữa thức ăn Tây Phương hoặc Nhật, tôi chọn thức ăn kiểu Nhật.

Appetiser: Bento box với các món khai vị theo mùa!


Món chính, main: Cá toothfish Glacier 51 ướp sauce miso, dọn kèm với bí đỏ nướng và bông cải xanh, cơm trắng và miso soup cùng với pickles kiểu Nhật. Thú thực, tôi ghi lại đây theo thực đơn còn giữ mang về, và tôi chưa từng biết con cá toothfish glacier 51 hình thù như thế nào, sau này tìm xem trên internet mới thấy nó tựa như cá bống mú đen nhưng dài đòn hơn. Thịt mềm, ngọt và như tan ra trong miệng! Khi cho miếng cá vào miệng tôi không thể phân biệt được đó là thịt cá hay miếng hành nấu nhừ!


Và kết thúc, tráng miệng với miếng bánh wagashi chocolate và trà xanh nóng. Miếng chocolate nặng nhưng dẻo, mát, đầy hương vị! Tôi đang kiêng đồ ngọt nhưng ăn hết miếng chocolate không ngại ngần và hết rất nhanh 





Bữa tối "nhẹ" trước khi đáp: cơm chiên với tôm, món này không ngon, ướt và mặn!


"Nhà" hàng xóm! nhà này hành nhân viên tới bến, bấm gọi đem món này mang thức kia liên tục! mà "nhà" này, tôi biết cũng là upgraded giống tôi. Tôi biết, vì chỗ của chị vợ là 2E, buổi sáng khi nhận được msg upgraded tôi đã chọn ghế này nhưng họ chuyển tôi sang ghế 1K có lẽ để dễ sắp xếp cho kín chỗ!



Nhận xét của tôi sau kinh nghiệm "lên đời" này: Trước đây tôi vẫn nghĩ nhân viên chăm sóc cho khu business là sướng nhưng thực tế không phải như thế: Số ghế trong khoang business của A 330-300 là 28 ghế mà có đến 4 người lo, tỷ xuất là 1/7. Trong khi khoang economy một khoang có đến 6,7 chục người chỉ có 4 người lo. Nhưng bây giờ tôi biết 4 người cho khoang economy còn nhàn hơn 4 người của khoang business. Bọn khách này chắc vốn có tiền, thường mắc bệnh DYKWIM  nặng, vé mua cho hạng này không phải rẻ, thường là gấp 4, 5 lần vé economy! Họ đưa ra những đòi hỏi liên tục đến nỗi tôi tự hỏi, trước khi lên phi cơ họ đã ăn uống trong lounge, lên phi cơ lại ăn với uống liên tục như thế, bộ tiêu hoá nào chịu thấu??? Chắc chỉ để lấy bớt vốn? Nhưng phần lớn ít anh nào chịu bỏ tiền túi ra mua vé business, mấy anh dùng tiền của cty, claim lại thuế sau.

Cho dù thế nào, một lần trải nghiệm ngồi trong khoang business cảm giác như thế nào cũng rất nên nếm thử!!! Để thấy tuy giá vé đắt nhưng thức ăn, sự phục vụ và điều kiện của chuyến bay cao hơn rất nhiều!

Có điều: Chân tôi ngắn quá, nằm flat bed mà vẫn không chỏi tới chổ gác chân 

Nhật Bản U Mê 2024: Lần đầu trải nghiệm business class

Sáng sớm chủ nhật, còn 20 hrs là tới giờ chuyến bay bắt đầu - Trong giới chuyên về FFP hay gọi đó là T+20 ( hay T+19, T+24 v....v...) điện thoại boong báo tin có message! Tôi biết chắc đó là Qantas text báo kết quả của yêu cầu được upgrade của tôi nhưng không biết là tin tốt hay xấu hay xấu! May quá, đó là tin tốt!!!! 



Nào, bây giờ thì đúng là Tư Ếch đi Sài Gòn nha!!! 

Coi vậy chứ không phải dễ! Con tôi nhắc:

- Má nhớ vô lounge!

Cả con tôi và tôi đều không ngờ giờ giấc transit giũa các chuyến bay quá sát sao, và qua cửa kiểm soát an ninh mất rất nhiều thời gian, đến đỗi tôi vừa đi vừa chạy mà khi đến cổng thì đang boarding cho hạng economy! Thở hào hển (chân khập khểnh) tôi xẹt qua phía priority cho hạng Business chìa boarding pass ra trước những cặp mắt mang hình viên đạn trừ bên economy chiếu qua (À, bà già này cắt hàng à! đến sau mà dám xen vào boarding trước à!!) Ừ, lão nương DÁM đấy!!! Và là lần đầu được quẹo qua phía tay trái khi vào cổng phi cơ!!! LẦN ĐẦU !!! 👍

Chỗ ngồi của tôi đây:



Và lounge thì tôi đã vuột mất cơ hội lần đầu bước chân vào, chỉ kịp bấm vội quang cảnh phi trường Brisbane thôi, tuy nhìn vắng nhưng người trong khu kiểm soát an ninh thì rất đông!


Sau này nghĩ lại,đúng ra đi hạng business sẽ có khu check in riêng, nhanh hơn vì là priority cho hành khách business hay first class. Vấn đề của tôi là chuyến bay phải nối từ phi trường nội địa (Sydney - Brisbane) và Qantas chỉ upgrade cho chặng bay từ Brisbane tới Haneda nên bị vướng mắc ở điểm này!

Khi an vị thì hầu như trong khu business đã xong welcome drink hết và sắp cất cánh, tôi không uống nhiều và cũng không muốn làm rộn những người FA trong khu này vì họ đang tất bật chuẩn bị, hầy da! đúng là Tư Ếch từ trong xương ra tới da!!

Cubic dành cho business khá rộng, chân tôi ngắn, chòi chòi đạp đạp cũng không vói ra được bao nhiêu:



Cạnh ghế đã đặt sẵn 1 amenity pouch do Koskela design có các món đồ dùng cần trong chuyến bay dài như vớ, lip balm, hand cream, eye mask, bàn chải và kem đánh răng và đều là đồ hiệu:



Và bộ pyjama trade mark! Không đẹp gì nhưng nó có thể chứng nhận ít ra mình đã từng được .... quẹo trái lúc lên máy bay!😀


Thành phố Brisbane nhìn xuống từ phi cơ:


Và làn jet stream của 1 anh bạn nào đó vừa bay ngang:


Nhật Bản U Mê 2024

Covid đối với tôi - cũng như đối với hàng tỷ người trên thế giới - là tên cướp đã cướp mất của tôi bớt 4 năm quý báu. Vốn thời gian còn lại của tôi đã không còn dài lại mất đi 4 năm, tuy không mất hẳn nhưng cuộc sống trong 4 năm ấy kém biết bao phần sinh thú mà lại thêm vào rất nhiều nỗi lo âu!
Và rồi, mọi việc hình như dần trở lại nếp cũ. Với tôi, nỗi u mê bắt đầu trở lại khi con tôi tặng mẹ món quà sinh nhật (lớn ): Chọn nơi để du lịch tuỳ ý mẹ và sẽ trả bằng điểm Qantas (của con). Vậy là: U Mê với Nhật Bản!!!

Nhưng con đường U Mê không hoàn toàn suông sẻ: Vì vài vấn đề sức khoẻ diễn ra tưởng đã đưa đến huỷ bỏ cả chuyến đi, may mắn đã dần hồi phục tuy không hoàn toàn nhưng rất khả quan. Ấy vậy mà còn 4 tháng đến ngày khởi hành, vé phải huỷ thật vì thiếu sót tên đệm trong vé! May mà phát giác kịp thời!

Trong cái rủi có cái may: Tuy huỷ vé và book lại được vé khác nhưng không được với Japan Airlines mà khá nhiêu khê: chuyến đi với Qantas phải qua 3 chuyến bay bắt đầu từ nội địa Sydney đến Brisbane và từ Brisbane sẽ bay đến Tokyo Narita sau cùng mới từ Tokyo Narita bay tới đích là Osaka với hãng bay giá rẻ Jetstar Japan (hãng bay LCC trực thuộc Qantas) và khi trở về sẽ bay 2chuyến: Osaka đến Tokyo Haneda và Tokyo Haneda về Sydney nhưng cùng Japan Airlines. May vì bay với Qantas, tôi thử request upgrade chuyến bay Brisbane - Tokyo Narita và mới có cơ hội biết đâu được lên đời!!!

Trước khi bắt đầu vào chuyến đi, xin thưa trước cùng bạn do khả năng vận động của cơ thể đã bắt đầu hao mòn dần cùng thời gian, và do chuyến đi này là chuyến solo nên chủ yếu là đi và relax. Thích gì làm nấy, thích gì ăn nấy và có nhiều điều có được kinh nghiệm lần đầu trong suốt cuộc đời cho đến nay! Nên kế hoạch của tôi là sáng đi một hay hai điểm và chiều thì nghỉ ngơi dưỡng sức trong cả chuyến đi! Và kết quả cho thấy tôi đã nghĩ đúng và làm đúng!

Thứ Năm, 9 tháng 7, 2026

Paris - Bamberg - Nuremberg - Prague - Seoul 2019: Về nhà!

Chuyến đi của bà cháu dần đến lúc kết thúc, buổi chiều cuối cùng, khu Myeongdong có tổ chức buổi hoà nhạc giao hưởng ngay tại con đường buôn bán chính:




Và tại phi trường Incheon, cạnh ngay cổng chờ lên máy bay của chúng tôi:




Và như thế, chuyến đi được khép lại với những nốt tuyệt vời của âm thanh. Xin chào bạn, và cám ơn bạn đã đồng hành!


Trở về, và sau đó là những ngày chứng kiến những kinh hoàng của COVID. Rất may mà tôi đã mang cháu về nhà, BÌNH AN!!!

Paris - Bamberg - Nuremberg - Prague - Seoul 2019: Seoul Ngày cuối cùng Part 4

Gian hàng bánh ngọt! Hic! đi Paris mà thiếu bánh ngọt để về Seoul mới có, thiệt là tệ mà!!!


Người Hàn giống người Nhật, rất chuộng bánh strawberry short cake:


Fig tart, fig cake:


Các loại bánh có nhân bên trong, bánh chiên:




Pao de Queijo, một thời rất được ưa thích:


Bánh này có cheese bên trong, nhìn ngoài giống như macaroon!


Dacquoise:


Financiers, butter raisin cakes, swiss rolls:


Các loại bánh mì:


Các lọai bánh dùng puff pastry như Galette des rois, fruit tarts:


Baguette:


Và các loại bánh lên men có bơ như croissants và Danish:




Tôi có thử miếng bánh Danish: bánh không thơm mùi bơ như bánh tại Nhật (nói gì đến bánh tại Pháp!) mặc dù là nhìn ruột vàng xốp. Tôi cũng đã có mua và ăn qua một vài loại bánh cookies bơ cũng không thơm! Tóm lại bánh tại Hàn thua xa bánh tại Nhật, có lẽ do Hàn không có vùng chăn nuôi bò sữa và sản xuất bơ tốt như vùng Hokkaido của Nhật chăng? Hay tại tiệm bánh thua tầm hiệu bánh bên Nhật? bạn nhìn bánh croissants của tiệm này sẽ hiểu ý tôi muốn nói gì, mà đây là hiệu bánh trong một tiệm lớn nhất nhì Seoul đấy!

Paris - Bamberg - Nuremberg - Prague - Seoul 2019: Seoul Ngày cuối cùng Part 3

Thương xá Lotte đối diện hotel tôi ở, tôi tìm mua vài thức với số tiền won còn lại. Dưới tầng hầm là khu bán thực phẩm đủ loại còn sống và đã chế biến, hàng hoá nơi đây dĩ nhiên thuộc hàng cao cấp nhìn rất thích, một điều tôi không thích tại Seoul là cứ như bị người bán "dính"chặt lấy, không thể tìm xem coi thứ nào mình sẽ thích và mua trong vô số mặt hàng ấy, vô hình chung người bán đã đẩy chúng tôi rời xa họ: Khách vừa ghé đến một khu nào là lập tức có người đến, theo sát bên làm khách rất ngại ngùng khi cầm một món gì lên xem xét, mà hàng lạ, nhãn hiệu cũng lạ phải xem cẩn thận mới biết nên mua hay không, thế là đặt ngay trở xuống!

Những khay xoài, quýt, đào được bọc cẩn thận:


Những trái dưa musk melon nằm trong hộp trông thật trang trọng, dưa musk tại đây giá rẻ hơn dưa tại Nhật:


Nectarine và nho:


Sầu riêng nhập từ Thái, giá khoảng 50 đô Úc 1 ký, trái này 2 ký giá gần 100A$!


Dưa hấu không hột, không chắc là hàng Thái hay hàng nội địa, ~40A$ trái này!


Giá mà có bếp để nấu nồi canh củ sen, chỉ e hàng nhập từ China!


Thực phẩm tươi sống như gà đụợc đặt trong hộp hoặc vỉ kín rất vệ sinh:


Các loại cá làm sẵn, đông lạnh:



Và khô cá đù, mèn ơi hộp khô cá đù 5 con này giá trên 500A$! Đúng: trên năm trăm đô Úc! 400.000 won = 400 US$, hộp trên 600.000 won = 600 US$!


Phở?? Ai phở không?? Phở đóng gói đâyyyyyyyyyyy!