Thứ Tư, 17 tháng 6, 2026

Merci, maman!

 Khu complex cafe 1894 gồm nhiều nhà hàng, tiệm bánh, quán ăn nổi tiếng! Theo như Google thì cafe của Sadaharu cũng gần đây thôi nhưng thật sự là đã chấp nhận opera cake là mission impossible nên không để ý tìm nữa! Thấy nhà hàng này, nhưng cỡ tôi thì không vào nổi và lại 3* Michelin thì không có  chuyện walk-in!! Joel Robuchon Tokyo!


Kế bên nhà hàng của Joel Robuchon là Echire, Echire thì không bỏ qua được mặc dù phải xếp hàng:



Thì ra hôm nay đúng ngày Mother's Day 11 tháng 5 năm 2026!! Thảo nào hầu hết các nhà hàng, cafe nổi tiếng đều đông nghẹt người!


Chuẩn bị bay về, phải đổi chuyến bay tại Bangkok nên không mua thêm mặc dù thấy croissant rất hấp dẫn!


Các loại bơ, bơ Echire nổi tiếng và không hề rẻ vì hand churned! Theo như hình này thì cục này 5 ký giá đề là trên 64.000 yen tức hơn 500AU$, thời giá vào tháng 5 năm 2026! Không biết có phải loai bơ đặc biệt gì không!


Tôi chỉ lựa mua mấy loại này về cho cháu và cho người quen!


Về nhà tại Úc:



Ăn kèm với tách cafe nóng rất ngon! ăn bánh nhớ những ngày rong chơi!




Hokkaido còn có loại bánh langue de chat Shiroi Koibito cũng rất nổi tiếng, ngon! 



Chuyến đi Tokyo xem như chấm dứt, trong lòng tôi vẫn có 1 chỗ đặc biệt cho nước Nhật, biết đâu có ngày lại trở lại thăm ???


Opera cake: Mission impossible và Ốc đảo bình yên cạnh Tokyo station

 Tôi vẫn thích Opera cake nhưng loại bánh này hơi khó tìm ở các tiệm bánh quanh vùng tôi ở, ngoại trừ lên city! Vốn biết người Nhật rất thích các loại bánh của Pháp nên lần này đến Tokyo  tôi có chủ đích tìm để ăn Opera làm từ chef xịn nhưng thất bại: chef Sadaharu Aoki thì càfe và patisserie mở cửa trễ quá mình không chờ được, và flavour vào thời điểm tôi ở Tokyo thì chef Sadaharu làm với matcha mà tôi thì muốn tìm  original flavour!

Search internet, biết trong Mitsukoshi Ginza có thể mua bánh Opera, tìm đến Misukoshi của chef Frederic Cassel thì được đưa cho coi tấm bảng, trên đó để hình Opera cake và dấu cross mào đò: Không còn làm Opera cake tại đây nữa!!! Ây da, biết làm thế nào bây giờ, coi như tôi không có duyên với Opera cake của Tokyo vậy! 

Hôm nay là ngày chót ở Tokyo, chiều tối nay phải bắt chuyến bay về lại Úc! 11 giờ , ngang Viron cafe, địng ghé uống ly cafe hoặc ăn bữa trưa trước khi về hotel chuẩn bị sẵn sàng rời Nhật, hàng khách chờ đã dài thế này:


Không chờ được ở Viron, ngang qua cafe 1894, toà nhà gạch đỏ cùng tông với Tokyo station. Không Viron thì 1894 cũng được, ít ra cũng có bữa trưa trong khung cảnh của 1 cafe nổi tiếng của Tokyo:



Bước vào, được mời ngồi chờ và sẽ có bàn vào khoảng....90 phút sau!!!

Cám ơn, chờ 90 phút mới có bàn thì chắc là không có tôi rồi. Đi tiếp thôi, nhờ vậy mới nhìn thấy khoảng sân bên trong của toà nhà có càfe 1894!


Bước vào khoảng sân ngay sau lưng cafe 1894, mặc dù ngoài kìa xe cộ nhộn nhịp nhưng khu vườn nhỏ này lại êm tĩnh như một ốc đảo, dễ chịu vô cùng



Và bữa cơm trưa đó của tôi không phải từ 1 cafe hay brasserie nop63i tiếng nào mà từ 1 tiệm ăn chi nhánh của 1 hiệu chuyên soup curry nổi tiêng trên đảo Hokkaido phía bắc nước Nhật! Tiệm Suage!


Thực đơn của Suage chỉ có 1 món duy nhất: Soup curry. Như6ng khách có thể lựa chọn những nguyên liệu chính đi kèm: thịt bò? gà? heo? hay như lựa chọn của tôi: rau củ! Và cở cơm: lớn? trung bình? tôi chọn dĩ nhiên là cỡ nhỏ! Và còn nữa: cay nhiều? vừa vừa? hơi hơi cay? không cay chút nào? Cho tôi: cay vừa! Không đùa đâu, cay vừa chứ với cái nắng đẹp của đầu xuân mà gần như tê cả môi miệng đấy!!!


Năm ngoái, tôi có dịp đi Kyoto cùng cháu nội, C. Và đã có dịp thưởng thức soup curry vào một ngày tuyết đổ trắng Kyoto. Ngồi trong tiệm, tô soup curry nóng hổi mà nhìn ra trời tuyết đổ nặng, rất là lý thú!



Không lạ gì soup curry là món nổi tiếng của Bắc Hải Đảo (Hokkaido), vốn nằm trên cực bắc của nước Nhật nên mùa đông rất lạnh, do đó nếu bạn có dịp đến Hokkaido mùa đông nhất là trùng dịp lễ hội điêu khắc băng, nhớ thưởng thức món soup curry đặc biệt của đảo này!


Còn tô soup curry tôi thưởng thức tại Tokyo hôm nay đây, trời nắng tuy đẹp nhưng khá nóng. Tô soup curry giảm bớt hương vị rất nhiều!!! Vừa ăn vừa lau mồ hôi, tô soup chỉ còn chưa tới phân nữa hương vị

Thứ Hai, 15 tháng 6, 2026

Hoa Tử Đằng / Wisteria part 2

Tử Đằng vàng là giống mới, chỉ mới gầy giống duy nhất tại vườn Ashikaga này:



Ngoài Tử Đằng 5 màu trên, vườn còn trồng hồng:


Cẩm tú cầu/hydrangea giống hoa mới, you and me forever. Nhà tôi có 2 cây loại này:


Và Azalea/ Đỗ quyên, mùa Đỗ Quyên theo sau mùa hoa Tử Đằng cũng là mùa hoa được người Nhật ưa thích!


Các loại hoa này sẽ nở kế tiếp nhau nên lễ hội hoa ở vườn Ashikaga kéo dài gần 2 tháng!

Ngoài các loại hoa trên, vườn còn tạo nhiều tiểu cảnh, khu dạo quanh ngắm hoa rất đẹp, các cô/ chị tha hồ làm dáng chụp hình:






Ngày tour quá dài, chính vì thế nên mệt nhoài lại đói meo. Mà nhìn vào khu ăn uống đông vầy thì xếp hàng sao nổi??



Xe bus thả về điểm hẹn 9 giờ 30 tối. Đi bộ về hotel, ghé 7/11 mua món gì có soup cho dễ nuốt. Tắm rửa lên giường là gần nửa đêm! Hôm nay đi bộ hơn 8kms 1 chút!

Ngắm cảnh thì thích mà thật sự quá là mệt điiiii!

Hoa Tử Đằng / Wisteria

Hitachi Seaside Park chỉ ngắm hoa baby blue eye. Muốn ngắm hoa Tử Đằng, phải ngồi xe thêm gần 3 tiếng vì nằm phía ngược lại, vườn Ashikaga thuộc Itochi prefecture.

Ashikaga là một vườn nhỏ thuộc tư nhân, vốn thuộc dòng quý tộc shogun ngày xưa. Vườn có quy mô "nhỏ" hơn Hitachi Seaside Park về diện tích nhưng "lớn" hơn nhiều về các loại hoa trong vườn.

Tử Đằng, tiếng Nhật là Fuji, vốn được làm mẫu cho các loại trang sức tộ điểm trên tóc, nhất là trâm cài tóc của các nàng Geisha. Tử Đằng có 4 loại: Loại màu hồng nhạt như màu hoa anh đào, nở sớm nhất. Nở kế đến là loại chính, màu tím nhạt. Loại nở kế theo màu tím đậm, hoa kép và cuối cùng là loại màu trắng. Gần đây có thêm 1 giống Tử Đằng màu vàng, nhìn giống hoa hoàng hậu của VN mình.

Người Nhật bảo khó mà có thể ngắm Tử Đằng mãn khai cả 4 loại cùng lúc vì nở vào thời điểm nối tiếp nha. Do đó khi tôi ngắm hoa, đang mùa là Tử Đằng trắng. May mắn, ba loại kia tuy đã qua mãn khai nhưng vẫn còn trên cành nhiều để khách có thể hài lòng. Nhất là màu tím nhạt, phải tận mắt nhìn thấy những nhánh hoa rủ xuống như bức màn tím như mưa sa khiến liên tưởng đến bản nhạc Purple rain của Prince. Điều khiến ta khó tưởng tượng được là tất cả các nhánh hoa đó, từ các cành phủ rộng cả một diện tích là 1000 met vuông và gồm cả 80.000 cành hoa đểu từ 1 cây mẹ, đã 160 năm tuổi! Nếu đến đúng thời điểm mãn khai, ta sẽ thấy hình ảnh cây Ofuji đó như sau:



Tiếc, tôi ngắm vườn lúc hoa đã mãn khai nên chỉ nhìn 1 hình ảnh khiêm tốn như thế này (mà hình của họ chắc chắn có photoshop chứ hình của tôi là 100% thật ):









Tử Đằng kép, màu tím đậm. Cội này "trẻ" hơn cội Tử Đằng tím nhạt, tuy chưa đến 160 tuổi nhưng chắc cũng không "trẻ" hơn bao nhiêu năm đâu nhỉ?









Đến vườn trễ, nên mãn khai là Tử Đằng trắng, như tấm màn voan tinh khiết!


Muốn tránh người thì phải đưa máy ảnh cao quá đầu người như thế này:


Còn không, thì sẽ như thế này, cái đẹp của thiên nhiên đâu phải của riêng ai?
 

Thứ Bảy, 13 tháng 6, 2026

Hoa Baby blue eyes @ Hitachi Seaside Park và Hoa Tử Đằng Wisteria @ Ishigawa garden (part 1 Baby blue eyes)


 
Chuyến đi Nhật này của tôi là do "vỡ kế hoạch" Âu Châu vì chiến tranh Mỹ-Iran. Chuyển tuyến đường và cách ngày khởi hành đi Nhật chỉ có khoảng 6 tuần, bây giờ tôi không hiểu do đâu mà tôi biết muà hoa Baby blue eyes và Tử Đằng để đi ngắm!
Có lẽ, hoa Baby blue eyes đến ngay sau khi hoa anh đào vừa tàn và hoa Tử Đằng sẽ nở gần như cùng lúc với hoa Baby blue eyes, bắt đầu mùa xuân muôn hoa đua nở. Tôi đoán các channel Youtube thời điểm đó đều recomment đi ngắm hai loại hoa này. Vậy là tìm thử và may mắn, tuy hơi trễ vài ngày nhưng cũng kịp book daytour ngắm hoa với Klook!  

Điểm hẹn để đón khách của Klook cũng dễ tìm: Ngay trước bảng hiệu Beams của building Shin Marunouchi mà toà nhà này lại toạ lạc ngay trước Tokyo station  nên khó mà lạc được.


Từ Tokyo đến Hitachi Seaside Park thuộc Ibaraki Prefecture, ngồi xe buýt hơn 2 tiếng, cứ 2 tiếng xe ngừng tại trạm nghỉ để khách giản chân, xử dụng nhà vệ sinh cùng mua vài món ăn vặt nếu muốn nhưng không được mang thức ăn hoặc các loại thức uống ngoại trừ nước lên xe.

Thật lòng, khi nghe xe sẽ ghé trạm nghỉ chân, tôi đã có hơi mừng thầm vì nghĩ trạm nghĩ Nhật sẽ tương tự như trạm nghỉ bên Korea với nhiều gian hàng bán thức ăn nóng (he he tôi chưa có kinh  nghiệm thực tiễn về các trạm nghỉ của Korea, chỉ biết qua các chương trình varieties show cùa họ!)

Có điều đúng là tưởng tượng như tưởng voi! Trạm nghỉ nơi này nhỏ, lèo tèo vài máy vending machine bán nước, vài gian hàng bán thức ăn nóng thì phần lớn là món chiên, mùi dầu xông lên sực nức! Nhưng nhà vệ sinh của họ tuy là vệ sinh công cộng mà rất sạch sẽ, có người phụ trách dọn thường xuyên!




Tôi mua cây soft serve kem blueberry họ bảo là đặc sản vùng này nhưng không nếm được vị gì đặc biệt cả. Trạm nghỉ chỉ cách Hitachi Seaside Park chừng hơn 30 phút nữa nên đã thấy nơi đây trồng nhiều hoa baby blue eye trong chậu quanh đó:



Đến Hitachi Seaside Park, không cần người hướng dẫn viên dẫn đường mọi người đều biết hướng phải đến: đó là khoảng xanh màu mây trời đàng kia,nơi mọi bước chân đổ về:


Với 5 TRIỆU 300 NGÀN hạt giống hoa được trồng nơi 3 ngọn đồi này, con số hoa không phải đùa!





Hôm nay không mưa nhưng nắng không cao và trời không xanh mấy. Nếu không màu xanh của trời mây và màu xanh của hoa sẽ như không có ranh giới!





Người đông nhưng nhờ không gian thoáng đãng của 3 ngọn đồi nên không bức bối. Chân đau nên tôi không đi lên cao kia nhưng tự hỏi phía bên kia đồi có phải vẫn còn hoa?






Và bức ảnh đoá hoa lạc lõng này, nên đặt tên là gì nhỉ? "Hoa lạc giữa rừng gươm" hay "Gươm lạc giữa rừng hoa"?