Gần nhà tôi có cây hoa đỏ, hoa nở đúng vào mùa hè như hoa phượng của tuổi thơ hàng triệu triệu học trò. Khác với phượng, cây hoa đỏ không mang lại cho tôi chút vương vấn nào của mùa hè xưa bởi cây hoa đỏ này không có tàng vươn rộng như chở che cho những mái đầu xanh nô đùa bên dưới, thân cây hoa đỏ này còn tệ hơn: nó trơn lui như thân cây gòn, nhìn vô duyên và màu đỏ của hoa hình như cũng mang nhức nhối đến cho thị giác chứ không như màu đỏ của phượng!
Hè về......
Phượng, trong tôi là nối kết với thời tiểu học. Trong sân trường tiểu học Tôn Thọ Tường -sau đổi lại là Phan văn Trị- có 2 cây phượng cổ thụ nằm đối xứng nhau, chỉ có 2 cây mà tàng lá của chúng giao nhau che mát cả ngôi trường. Cây phượng thời tiểu học của tôi không mang lại nhiều cảm xúc chỉ vì tôi còn bé quá, tuổi tiểu học làm gì biết vương vấn với nhớ nhung bởi xa cách trong mùa hè? ngược lại là khác: hè đến bọn học trò nhỏ chúng tôi được nghỉ học, được đi chơi xa, được về quê về vườn để hái trái cây, băng cầu khỉ, được đi biển Cấp, Long Hải để vọc cát thoả thuê....
Có chút lưu luyến mùa hè là lúc đã khá lớn, sắp rời bậc Tiểu học để được mặc chiếc áo dài lên Trung học. Bắt đầu trao nhau những tập lưu bút mà đứa nào trong chúng tôi cũng cố gắng vẽ vời hoa lá cành cạnh tấm ảnh ngây thơ của mình. Dưới tấm ảnh là những vần thơ vụng dại giông giống nhau như:
Thương nhau mến tặng tấm hình,
Xin đừng vứt (xé) bỏ mà đau lòng mình.....
Những câu thơ này có gõ cửa phòng nhớ trong bạn không? Bạn mến!
_________________________
Trung học, tôi vào được Trưng Vương! ngôi trường này được dùng để đặt tựa cho bài nhạc chuyển lời Việt "Trưng Vương khung cửa mùa thu"" mặc dù nó không dính dáng gì đến bài nguyên tác "Tell Laura I love her" hết!
Dính hay không dính, đọc cái tựa là cựu Trưng Vương như tôi thấy xao lòng ngay! Trưng Vương của tôi, nằm trên con đường Nguyễn Bỉnh Khiêm rợp bóng me thơ mộng, lá me rụng như rắc confetti lên tà áo trắng dễ thương là hình ảnh mà không một cựu Trưng Vương nào có thể quên được! Cái trường cũng ngộ! đầu đường ngang qua sở thú đầy những voi cọp, tới ngang qua Võ Trường Toản cho các cô nữ sinh e thẹn bước chân! đoạn này thì đầy cây me để lá rơi tô điểm ánh nhìn trao gởi học trò! Phía bên kia thì lại giáp với Hải quân công xưởng, lính tráng nên cứng cáp hơn, lại đầy là cây sao! Hoa sao có hai cánh, khi rơi xuống xoay tròn như con vụ trước khi đáp xuống nằm yên trên đất! Hai đầu chắn bởi thư sinh và anh hùng, làm sao bọn nhi nữ chúng tôi yên ổn bình tâm để lo chuyên cần với sách vở???
Nhưng Trưng Vương còn in đậm trong nhớ của tôi bởi hoa điệp vàng! Những hàng điệp vàng không nằm cạnh trường nhưng chúng rợp bóng dọc hai bên đường Thống Nhất từ dinh thủ tướng ngang sở thú kéo dài xuống nhà thờ Đức Bà gần bùng binh Duy Tân. Từ nhà tôi đến trường có đoạn ngang qua La Pagode để cùng ai đó sóng bước đi suốt con đường Thống Nhất đến trường. Mùa hoa, điệp vàng nở rộ theo dấu bước chân chúng tôi để đến tận bây giờ trên xứ người, mỗi khi nhìn thấy hoa vàng nào đó không phải điệp cũng nhắc nhớ chúng tôi về những cây hoa vàng của chúng tôi! Điệp, đối với chúng tôi là hoa vàng!!!
Bạn hỏi tôi: kỷ niệm trong ký ức thường được gợi nhớ bởi món ăn, vậy thì điệp và phượng có liên hệ gì với ẩm thực chăng??? Tôi nhớ (nếu không lầm) thì chúng mình thời nhỏ hay nhấm nháp hạt điệp rang, không biết có phải hạt điệp của hoa vàng hay không.....nhưng dù không đúng cũng không hề chi, vì kỷ niệm của ngày xưa không phải là món ăn bổ dưỡng nhất cho đời sống nội tâm của chúng ta sao???
______________________________________
Cây hoa đỏ kia không làm tôi nhớ đến phượng, trên xứ người tôi chỉ nhìn thấy một màu tím ngát của cây Jacaranda mà người Việt chúng ta đặt cho cái tên rất thơ là Phượng tím! Phượng tím cũng như Phượng đỏ, nở hoa vào mùa hè.....khi nở hoa chỉ thấy một màu tím ngát trên những tàng rộng của cây chứ không có chút xanh của lá! Hoa rụng, dưới gốc như một tấm thảm tím đẹp vô cùng.....
Nhưng màu tím...... màu tím đẹp mà buồn mênh mang bạn à!!!! Buồn như những đoạn đời mình đã đi qua, nay chỉ còn là kỷ niệm!!!!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét