Thứ Bảy, 27 tháng 6, 2026

Kansai và Hiroshima 2015: Kurashiki

Kurashiki là một thị trấn nhỏ nằm cạnh Okayama, Okayama được nhiều người biết đến và có hẳn 1 line shinkansen vì có vườn Korakuen là một trong ba ngôi vườn đẹp nhất nước Nhật (2 vườn kia là Kenrokuen tại Kanazawa và Kairakuen tại Mito).

Tôi không thích vườn rộng kiểu như 3 ngôi vười đẹp nhất nước Nhật này. Có lẽ vì tầm nhìn vốn nhỏ hẹp nên tôi chỉ có thể thưởng thức các khu vườn tiểu cảnh: nhỏ, gọn nhưng gói ghém nhiều ý tưởng nhân sinh trong đó! Cho nên, Okayama đối với tôi là trạm dừng shinkansen để đổi tàu local đi Kurashiki, thế thôi!

Kurashiki có một con rạch với hai hàng liễu rủ hai bên bờ cùng những căn nhà kho trắng toát. Thoạt tiên tôi nhìn các căn nhà này giuông giống như các căn nhà tộc Bạch ở Đại Lý, Vân Nam bên Tàu vì những miếng gạch hoa văn màu sậm lót chạy dài theo vách. Con rạch và các căn nhà khô trắng này nằm trong khu phố cổ được bảo tổn gọi là Bikan.

Tôi đã dự định sẽ ở lại Kurashiki một đêm rồi mới đến Hiroshima nhưng đổi ý vì ngại đổi khách sạn và Kurashiki cách Hiroshima chỉ chứ đến 1 giờ shinkansen, với raill pass trong tay thì day trip Hiroshima đến Kurashiki quá nhanh chóng, dễ dàng. Ra khỏi nhà ga Kurashika trời mưa tầm tả, chiếc đồng hồ trong bồn hoa không đủ làm tươi màu xám xịt của đất trời:


Bạn nhớ? tôi rất sợ trời mưa làm ướt giày! Nên hop! tôi và cháu lại nhảy lên 1 chiếc taxi và nói: Bikan! Chớp mắt đã thấy bác tài chỉ vào đồng hồ với số tiền 590 yen! Bikan cách ga Kurashiki chừng 1 cây số mà thôi!!!! Bikan là biểu tượng cho Kurashiki và liễu lại là biểu tượng cho Bikan nên trên các nắp cống manhole có hình liễu rũ khắc trên đó

Chiếc cầu là điểm đầu tiên của lối vào Bikan:


Mưa và ô!




Kurashiki ngày xưa là một vùng trù phú nhờ vào thương mại, hàng hóa được vận chuyển thông qua 1 hệ thống kinh đảo. Khác với Bruges thuộc Bỉ vẫn còn giữa được hệ thống kinh đào khá ấn tượng, hệ thống tại Kurashiki chỉ còn lại hầu như độc nhất 1 con kinh!


May mắn là con kinh của Kurashiki nhờ hai hàng liễu xanh hai bên bờ tạo thành nét đẹp, mùa hè và thời tiết tốt khách du lịch có thể lên dạo 1 vòng trên chiếc thuyền nhỏ, phải gọi là punt chứ không thể nào là boat được, hôm nay trời mưa nên ghe nhỏ nằm neop bên bờ dưới gốc liễu; khách thì che dù dạo quanh các cửa hiệu, ngay cả các cửa hiệu hình như cũng nhuốm bệnh vì thời tiết nên đón khách rất uể oải, nhiều căn hãy còn đóng kín cửa:


Chiếc cầu này nằm đầu bên kia của Bikan, tên cầu có hai chữ nhưng tôi chỉ đọc được 1 chữ "Trung...", đoán là Trung Kiều? hay lại mù sờ voi!!!!


Trên chiếc cầu nhỏ những người khách í ới cười nói:




Mặc kệ họ, tôi vẫn tìm được chút đẹp cho riêng tôi, một khoảng xanh nhỏ hẹp nhưng nhìn cứ tưởng như từ bức vẽ Hoa súng của danh họa Monet, khác chăng đây là bức họa sống nên màu sắc rõ nét tuy màu trời xám xịt trên kia:


Đèn đá, tôi không còn nhớ đây là chiếc đèn thứ mấy mươi tôi đã gặp trên đất Nhật:


Một căn store house điển hình khu Bikan, Kurashiki:


Nhìn gần bức vách của store house:


Tôi thích cửa hàng này, là một tiệm bán rượu sake:


Và nhà hàng này:


Thích thì thích thế thôi chứ sau gần hai tuần trên đất Nhật mắt đã nhìn nhiều căn nhà cổ đến nỗi những chữ như khu phố cổ gì gì đó không còn gợi nỗi lòng hăng hái của tôi, của cà hai bà cháu tôi! Nhất là trong mưa như thế này! Đã đến lúc nhớ nhà rồi! Về thôi!!!

Kurashiki có vẻ êm đềm nhưng không quá đẹp như lời đồn. Nếu bạn có thời gian thong thả nên ghé xem qua Bikan nhưng nếu bỏ qua cũng chẳng mất gì lắm! Tôi nghĩ Kurashiki đẹp nhất vào lúc mùa hè nhờ liễu rũ soi bóng nước mong manh nhưng mùa thu hay đông thì liễu sẽ rụng lá chỉ còn cành khẳng khiu, may mắn mà có tuyết thì còn đỡ hơn đôi chút!

Sáng hôm sau, check out hotel xong bà cháu đón tàu shinkansen về Shin-Osaka để từ đó đón bus tới phi trường Itami. Chuyến tàu ký hiệu Nozomi 16 lúc 10 giờ 13. Có một điều tôi nhận thấy là giọng nói người dân Hiroshima nghe thô hơn giọng người Kyoto, nghe thoáng qua có vẻ nặng và thô như tiếng Tàu chứ không thanh tao như giọng nói vùng Kyoto, người Kinki có khác!


Vending corner, tại những góc này bà cháu tôi đã nghịch mua biết bao nhiêu là chai nước, từ nước khoáng, nước chanh đến trà sữa, cà phê....đủ hết!



Nhưng ngon và phần vì tôi thích hàng motto của nó: Orangerie: Born in France, bottled in Japan . Làm nhớ Paris chi lạ!!!

Thích cả chai Coca Cola nhìn ngầu như 1 quả na sắt nữa!


Đến phi trường Itami, chặng đầu của chuyến bay trở về nhà:


Tại đây cháu ăn tô ramen để có dịp húp sùm sụp như người Nhật mà không bị ai quay đầu lại nhìn, chỉ có bà nội đe: Liệu hồn trở về Úc mà quen thói húp như vậy thì chết nghe chưa?




Và Narita, bước đầu của chuyến bay dài 10 tiếng:


Đây là lần thứ nhì tôi xem một buổi đàn Koto tại Narita, lần trước cách đây 9 năm (2006) trên đường từ Tokyo sang Mỹ tôi đã xem được buổi song tấu Koto nhân đầu mùa xuân, mùa hoa đào.


Và tiếng đàn Koto dường như lời chào từ biệt - trong đó có một bản nhạc nghe tương tự như bản Giọt mưa thu kỳ lạ, đến cháu tôi cũng nhận thấy giống một bản nhạc Viet Nam mà ông nội hay nghe- Tạm biệt Nhật, tạm biệt Kyoto và Hiroshima.


Tạm biệt bạn, cám ơn bạn đã theo chúng tôi, cho đến phút này!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét