Thế mà tìm quanh đi quẩn lại vẫn khồg ra. Con bé cháu xấu nết, bà bảo thôi về gần hotel đi ăn bò Kobe, cháu bảo thôi trể rồi cháu đau chân, ăn gì cũng được chứ cháu không đi xa hơn đâu, cháu đi suốt hai ngày nay rồi! (nguyên nhân tôi bị hụt ăn bò Hida!)
Bực mình, tôi vào kombini ngay bên dưới Country hotel mua cơm curry ăn, mua 1 hộp oden làm canh húp. Thật, cơm du lịch mà khổ thế này!!! bữa ăn khổ nhất, rẻ nhất trong suốt chuyến đi!!!

Là chiều thứ ba!
Lúc bà cháu nhâm nhi cà phê, tỉnh táo trước sức bật của ly cà phê thơm ngon mà đến "Người Ý cũng thấy vui", anh chủ gian hàng cà phê trẻ tuổi đặt trước mặt một xấp quảng cáo, in thô sơ bằng máy in thôi chứ chẳng phải màu mè gì và bảo bằng tiếng Anh: "Đây là nơi lui tới ưa thích nhất của tôi tại Takayama"
Bạn biết không, ngay trên đầu xấp quảng cáo là tờ nói về Heianraku! Có kỳ không? Và trên đó in ngày đóng cửa của quán là ngày thứ ba! Thảo nào mà hôm qua tôi tìm không ra!!!!
Thế là trước khi rời Takayama để đến điểm kế tiếp, chúng tôi ghé Heianraku để ăn trưa.

Quán nhỏ, một loại hole in the wall, chủ là đôi vợ chồng trung niên. Chồng đứng nấu, vợ dọn bàn và tiếp đón khách, hai vợ chồng chủ làm việc luôn tay luôn chân thêm cả hai ông bà đều nói tiếng Anh khá nên không khí trong quán giữa khách và chủ rất thoải mái, đi ăn tiệm mà như ăn cơm nhà bạn!
Ông, hình này nhìn bà không rõ:

Bà, không tiếp đón khách thì lo phụ chồng làm thức ăn cho khách, luôn chân luôn tay mà vẫn vui vẻ trò chuyện cùng khách:

Quán nhỏ, tại quầy có 8 chỗ ngồi, bên phản cạnh bên có hai bàn cho chừng thêm 8 người khách nữa, theo kiểu Nhật. Trong quán có Wi Fi, có những món đồ nho nhỏ xinh xinh như hủ dầu ớt (chili oil, nhà làm homemade như bà giới thiệu) có cái muổng múc nhỏ nhỏ thiệt xinh:

Hay như những cái gác đũa Hello Kitty hay Maneki neko này:

Quán có sẵn cả sake để rót cho khách!

Appetizer: khoai sọ núi đặc sản vùng Takayama

Gyoza:

Canh soup gà, nước trong, vị thanh giống từa tựa consomme; đúng hơn là thang gà:

Rau xào, giống món giá hẹ xào của người Nam mình nhưng có thêm nấm thay vì tôm thịt:

Gà chiên kiểu Nhật:

Chót cùng là món cơm chiên, giản dị nhưng không đẫm dầu mỡ:


Phần cơm không ít đúng không bạn? Mà là lần đầu tiên cả hai bà cháu vui miệng ăn hết không chừa sót lại, mặc dù tôi vẫn thường nói là người Nhật họ ăn rất mạnh!
Không có dessert, tôi trả tiền ra về để còn chuẩn bị đón xe đến điểm kế. Naoko, bà chủ chạy theo gọi lại, dúi vào tay bà 1 hộp nho nhỏ buộc dây thun có chu đáo kèm theo hai nĩa nhỏ: Này là bánh nhà tôi làm, mời bà là người khách đầu tiên của ngày hôm nay sẽ đem may mắn cho chúng tôi!

Và dúi vào tay cháu 2 phong bánh pocky:
Cháu ơi mang theo ăn trên tàu cho vui miệng nhá!!!
Bạn bảo sao tôi không yêu cả ông cả bà cơ chứ!!! Cháu bảo: Con chỉ muốn ôm bà ấy một cái mà không dám, con thấy nội và bà ấy nắm tay nhau thật chặc, muốn khóc ghê!!
Tôi chắc, cháu sẽ nhớ về hai ông bà và Heianraku lâu về sau này!!!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét