Khải Hoàn Môn trong mấy tháng trước từng là nơi diễn ra các cuộc biểu tình của phe áo vàng le gilet jaune chống dự định tăng giá xăng dầu của chính phủ tổng thống Emmanuel Macron. Đôi lần các cuộc biểu tình này trở thành bạo động, đốt phá của vài phần tử quá khích làm hư hỏng vài nơi trên Khải Hoàn Môn, một nhà hàng lớn lâu đời nằm trên con đường tráng lện Champ Elysée cũng bị đốt phá là nhà hàng Fouquet.

Troang hình trên, để ý kỹ bạn sẽ nhận thấy nhóm tượng phía bên trái màu sáng hơn nhóm tượng phía bên phải. Là vì nhóm tượng bên trái diễn đạt các chiến thắng và vinh quang của Napoleon đã bị nhóm áo vàng đốt phá và xịt sơn màu lên đó. Thành phố đã phải cọ rửa và như ta nhận thấy, sự sáng đẹp của nhóm tượng này là mặt trái như phản ảnh của những hành vi phá hoại kia.
Đưa cháu xuống đường hầm để sang giữa Khải Hoàn Môn, một cô gái có vẻ Á Đông (cháu C bảo là người Hàn Quốc) chơi violon một bản nhâc cổ điển. Âm thanh bén nhọn réo rắc của cây vĩ cầm vang vọng trong đường hầm tuyệt hay!
Bạn nhìn: Nhóm tượng Napoleon rất sạch không có dấu vết bụi bậm

Và một nhóm tượng nằm mặt phía sau với những vết đen ố từ bụi bặm và thời gian!

Tôi vẫn muốn được lên nóc Khải Hoàn Môn để nhìn xuống 12 con đường toả quanh tâm điểm là chính nó để tạo thành một ngôi sao to lớn nhưng thật tình mà nói đầu gối tôi không cho phép tôi leo những bậc thang xoắn ốc của Khải Hoàn Môn được. Thấy một nhân viên an ninh đang canh khách vào thang máy, tôi hỏi thăm anh ta có được dùng thang máy không. Anh bảo được với điều kiện phải yếu sức hoặc tàn tật như ngồi xe lăn hay đi nạng. Tôi cười bảo anh ta: Well! có những thương tật mắt ông nhìn thấy được nhưng tôi đóan người mang thương tật nặng như thế mà muốn lên Khải Hoàn Môn không nhiều. Còn như tôi, dù mang thương tật từ thời gian nhưng mắt ông không nhìn thấy thì rất muốn lên xem nhưng lại bị ông cản trở thì làm thế nào? Anh ta cười bảo tôi có thể để bà lên thang máy nhưng chỉ mình bà thôi!
Cám ơn ông! Làm sao tôi lên thang máy một mình mà bỏ lại 2 đứa cháu nội tôi đây??? Xém lạc mất tụi nó mới tức thời!
Và nơi đây, tôi đã phải chật vật giải thích tại sao thời trước người ta hay tạc tượng mà khoả thân cho cháu J, 14 tuổi. Tôi chắc cháu gái C, 16 tuổi khi nhìn những tượng khoả thân với các bộ phận sinh dục phô ra không che đậy cũng có phần ngại ngùng. Làm sao để giảng cho cháu hiểu là thời đó người nghệ sĩ tạc tượng khoả thân là họ tôn vinh cái đẹp tự nhiên của cơ thể con người?
Tầm nhìn từ cầu Bir Hakeim nhìn sang tháp Eiffel rất đẹp không kém tầm nhìn từ Trocadero:


Trong mấy ngày tôi ở Paris, chỉ có buổi sáng sớm ngày đầu tiên hôm đó là có chút nắng, còn thì âm u hoặc mua to! Bây giờ cũng thế, mây xám vần vũ trên bầu trời!
Tôi đến Bir Hakeim, ngoài tháp Eiffel còn vì một tấm ảnh:

Và để chụp một tấm hình cho chính tôi:

Vì cầu Bir Hakeim đã được dùng để quay trong phim Inception. Thú thực xem phim này tôi cảm thấy rất khó hiểu nhưng về visual effect trong đoạn cầu Bir Hakeim này thì thật là nấc cao của kỹ xảo!
Từ cầu Bir Hakeim, bà cháu lại lên metro định về quận 13 ăn phở. Tới Place D'Italie chuyển tàu, nhìn thấy người trong metro như thế này, bà cháu đành rút trở về hotel mua Mc Do gần đó cho xong bữa!

Bạn đừng cười tôi! Trong chuyến đi này, ăn fastfood tại Mc Do này không phải là lần duy nhất!!! nhờ cháu J cả!!!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét