Tại Nuremberg, các xe bán hàng rong ăn vặt thường bán Nurnberger bratwurst trong 1 ổ bánh mì như bánh mì con cóc của VN mình, mỗi ổ gồm 3 chiếc sausages, không trét bơ, không hành chiên, không salade, không sauce, không gì cả ngoại trừ bánh mì và sausages!!!!

Mua 3 ổ, chỉ có tôi ráng ăn hết vì tuy không sauce không muối tiêu mà nó quá mặn! Hay tại tôi ăn lạt đã quen??
Chiều đó thèm ăn món Việt. Tôi biết con đường gần hotel có 1 nhà hàng Việt Nam khá nổi tiếng ở đây, nhà hàng cô Dung:

Không đặt chổ trước, nhân viên xếp bà cháu vào 1 bàn sau khi hỏi có thể ăn xong bữa ăn trong 30 phút không! Trả lời: Nhà bếp nấu dọn nhanh thì khách sẽ ăn nhanh!!!
Còn sớm, nhưng theo như lời yêu cầu của nhà hàng thì chỉ hơn 30 phút sau các bàn này sẽ đầy khách đã đặt chỗ trước!

Nhìn quanh, những khách đang ngồi bàn sẵn phần đông là người Đức hay là người Tây phương. Tôi nhận thấy sushi hình như đang là phong trào ẩm thực tai Đức: Ở Bamberg và Nuremberg, vào nhà hàng Á Châu tôi đều thấy sushi trong thực đơn có nhiều loại rất phong phú. Nhà hàng cô Dung là nhà hàng Việt nhưng thực đơn cũng có phần lớn là sushi và chén dĩa tỏ dấu cho thấy liên hệ giữa sushi và nước Nhật:

Như thường lệ, sake sushi là món entree cho cháu:

Món chính cho cháu là cơm chiên gà:

Cho tôi là phở:

Như tại quán Anh sushi ở Bamberg, sau khi chúng tôi dùng xong bữa và chuẩn bị ra về, người thanh niên chủ tiệm cũng giữ lại vài phút để trò chuyện, hỏi thăm chúng tôi đến từ nơi đâu và đời sống nơi đó như thế nào. Thật thích thú khi có dịp trao đổi bằng tiếng mẹ đẻ trên xứ người!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét