Con đường Royale dẫn xuống thẳng place de la Concorde, nơi ngày xưa cách mạnh Pháp hành hình giới vua chúa quý tộc.

Thứ bảy tới đây sẽ là nuit blanche (đêm trắng) tại Paris nên Place de la Concorde dựng nhiều rào cản và các dụng cụ chuẩn bị cho đêm này. Tại Paris ( tôi không biết có phải trên toàn nước Pháp hay chỉ tại Paris!) vào thứ bảy đầu tiên của tháng 10 họ sẽ tổ chức các cuộc trình diễn văn nghệ, nghệ thuật tại nhiều tụ điểm rải rác khắp Paris. Các cuộc trình diễn và biểu diễn này diễn ra suốt đêm nên gọi là đêm trắng!
Trong chuyến đi này, tại Paris hầu như bà cháu đều bị jet lag rất tệ, tôi còn ráng chứ hai cháu thì thôi, tệ nhất là cháu J cứ đến sau buổi trưa là díp mắt. Tránh tình trạng mất dịp cho cháu C xem Monet, tôi tiện đường đưa ngay hai cháu vào L' Orangerie vì đã mua vé từ nhà.

Trước L' Orangerie có một replica tượng The kiss của Rodin nhưng với kích thước nhỏ hơn bản thật.

Theo thói quen tôi vòng ra sau lưng tượng check, vẫn thế, vẫn là sự hờ hững của bàn tay:

Như tôi có viết trong bài trước về Paris và về Monet: Nếu Beethoven là một nhạc sĩ mà về sau bị điếc thì Monet là một hoạ sĩ mà về già lại bị loà mắt. Thị lực sút giảm những bức tranh của ông càng về sau càng có khuôn khổ lớn hơn. Bảo tàng L' Orangeris cho xây một căn phòng bầu dục trên đó những bức tranh khổ lớn vẽ cảnh hoa súng trong vườn nhà ông ở Giverny trong từng thời gian trong ngày được trưng bày trên vách những bức tường

Cũng trong bài viết đó tôi có nói về nét vẽ của ông là một bậc thầy của trường phái Ấn tượng Impressionist và có nhận xét nét vẽ của ông không phải là nét phác thảo mà là những strokes. Cháu C rất thích tranh Monet, có dịp chụp gần những nét stroke đó:


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét