Hiển thị các bài đăng có nhãn Japan 2017. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Japan 2017. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 4 tháng 7, 2026

Nhật Bản 2017: Về nhà - Centrair - Chubu/Nagoya airport

Rồi cũng đến ngày trở về nhà! Bạn quen sẽ hỏi tôi: Thế còn Kiso Valley? nghe hình như định cả Kiso?
Bạn ơi, người tính không qua Trời!! ngày trước khi tôi về nhà là ngày dành cho Kiso nhưng bạn bảo tôi đi đâu được khi mà ngoài trời mua tầm tà suốt đêm?? Bão Talim số 11 chụp hụt tôi nên ít ra cũng có điều cản bớt bước chân tôi chứ! Thế là shopping và mua sắm bạn ạ! Valise đồ đoàn nặng nên hành lý gởi lên phi trường trước cả rồi!!!

Có điều tôi cần nhắc bạn: nếu bạn dự định dùng dịch vụ gởi valise lúc trở về nhà, nếu chuyến bay của bạn là chuyến bay thẳng thì không có vấn đề còn như tôi: Từ Nagoya bay lên phi trường Narita ở Tokyo xong mới chuyển chuyến bay về Úc. Cho nên khi gởi hành lý lên phi trường nhớ gởi nơi nhận là Nagoya airport (thường gọi là Centrair hay Chubu airport) chứ không phải là Narita airport nhé. Chuyến bay quốc tế có connect thì thường nhân viên sẽ thru-check- in cho mình nên phải gởi hành lý check in ngay tại phi trường đầu tiên. Nếu bạn sơ ý gởi hành lý nơi nhận là Narita có khi gặp rắc rối!

Cũng nhờ mưa, shopping mua sắm nên tận mắt thấy được 1 cái ví rớt trên đường gần bãi đậu xe đạp trước cửa ga Nagoya. Người qua lại rất đông mà không ai nhìn! Tôi thì theo thói quen không nhặt vật lạ mà bỏ đi thì không đành nên cứ đứng gần gần mà ngó chừng cái ví. May có một ông lớn tuổi người Nhật đi gần tôi, tôi chỉ vào chiếc ví. Ông nhặt lên, mở ra xem và đưa lên cao nói một tràng tiếng Nhật. Tôi chỉ vào ga Nagoya và nói Police, mong ông ghiểu! Nhưng dù ông hiểu hay không tôi cũng cảm thấy an lòng cho chủ nhân chiếc ví vì cơ hội tìm lại giấy tờ thất lạc rất là cao cho người đó! Phew!!!

Từ Nagoya lên Centrair, nhanh nhất và rẻ nhất là lấy train của Meitetsu gọi là Sky train. Có loại tàu nhanh express "μ-SKY" nhưng tôi lại lớ ngớ mua nhầm vé tàu thường. Không sao, tôi có đến 4 tiếng đồng hồ trước khi chuyến bay khởi hành đi Narita! Tại ga Meitetsu nơi đón xe Sky train chỉ có vài platform, mà platform tôi đang đứng lại có bảng chia ra cho nhiều chuyến tàu cùng sử dụng. Rối trí tôi hỏi nhận viên trên ke, may mà tôi hỏi vì trên mặt platform chia ra nhiều làn xanh đỏ như thế này:


Và đi phi trường thì đứng vào hàng line có màu xanh lá cây "green line"


Những chuyến xe tương ứng cho line màu gì thì xe sẽ ngừng sao cho cửa xe mở ra NGAY đúng vạch line màu đó! Chính xác!! không sai!!

Centrair - Chubu/Nagoya airport

Vùng Chubu như đã dẫn, được người Nhật ví von như rồng đang bay lên, Thăng Long /Shoryudo nên có dáng rồng chào từ giả khách:


Khu làm thủ tục check in rộng rãi, cao thoáng


Nhưng phải đi nhận hành lý đã chuyển trước mới có thể check in được!


Tôi thích Centrair, theo tôi Centrair hơn hẳn Narita airport nhiều! Phi trường mà khu ăn uống, mua sắm cứ như trong một khu phố dân cư nào đó trên đất Nhật:




Các khu ăn uống và mua sắm được chia ra thành hai khu: một mang phong cách Nhật như những hình trên, một mang phong cách Tây Phương:




Phi trường Centrair có khoảng sân thượng rộng, khách quan sát các chuyến bay lên xuống - plane spotting- rất đông! Nhưng trưa nay gió, tôi cùng nhiều người thà chọn một quán cà phê nhìn ra khoảng sân thượng này an toàn hơn ngoài kia nhiều:







Molten chocolate cake và ly cà phê chót của chuyến Nhật du 2017
Nói tới cà phê, tôi không thể thiếu ly cà phê đầu ngày nên đi chơi đâu thường mang theo cà phê và phin để uống. Lần đi Nhật này cũng vậy nhưng trong những chuyến sắp tới chắc không cần lo phin cà phê vì đã có lọc dã chiến với cà phê xay đàng hoàng chứ không phải instant! Tiện, lợi và rẻ!


Ngồi trên máy bay nhìn xuống. Như người soát vé trên xe lửa luôn luôn cúi đầu chào khách khi bước vào toa và khi ra khỏi toa, như những nhân viên trên sân ga Toyama cúi đầu chào chuyến tàu shinkansen vừa đến. Những nhân viên làm việc trên mặt đất của các phi trường Nhật không bao giờ bỏ quên thủ tục chào khi chuyến bay được taxi rời cổng đậu:

Vẫy tay chào Centrair, một phi trường trên đảo nhân tạo nằm ngoài vịnh Ise. Trong suốt chuyến bay tôi vẫn dõi mắt tìm  núi nhưng sau lúc cất cánh một chút thì bầu trời đầy mây! Uổng cả công tôi chọn ghế ngồi bên phải để hy vọng!!!


Nếu bạn vẫn còn đây cùng tôi, xin cảm ơn bạn đã ghé và đã đọc!

Nhật Bản 2017: Gujo - Hachiman- Water town

Như đã nói, Gujo Hachiman được biết đến bởi mẫu thức ăn bằng sáp và nước. Mẫu thức ăn sáp thì chúng ta vừa xem rồi, giờ là nước!

Nước ở Gujo ngay từ góc chụp điển hình bắt chước theo japan-guide:


Nước để đàn cá koi tung tăng đớp mồi thả từ tay khách :


Mồi để trong thùng gần đó, 100 yen một gói nho nhỏ. Thùng đựng tiền không khóa, đặt trọn tin tưởng vào người mua và khách qua đường!

Mà koi to quá, to đến cô khách trẻ sau khi rải mồi cho cá đớp và bà chụp, tay nồng mùi thức ăn cá mà không dám thò tay xuống khoát nước rừa tay vì "Miệng nó to quá con sợ nó cắn!!!" Đúng là trẻ con!!! làm bà tốn tiền mua nước chai cho cháu rứa!

Nước tôn thêm nét đẹp của Igawa Komichi, vốn chỉ là một hẽm nhỏ sau nhà:


Nhưng nếu hẽm nhỏ nào cũng thơ mộng như Igawa Komichi hay được chăm chút từng viên sỏi nhỏ màu xanh điểm thên cho đến tảng đá lớn lót đường như trong hẽm Yanaka Komichi này thì đời sống ở các thành phố lớn có chi để khen tụng, ao ước?






Dù cạn, vẫn có bóng nước thoáng qua:


Dùng lối tượng hình để tạo thành chữ viết, nên nhìn trong bảng này tuy không hiểu vẫn đóan được có nhiều liễu đong....đưa....đong....đưa!!!!



Lạch nhỏ thì thế, sông lớn - mà nào lớn cho cam!- cộng với núi và cây hùng vĩ cũng không kém:




Sông cũng khiến khách chụp xa:


Rồi lại gần:


Xóm bên sông:




Nước bao quanh nhiều đến thế nhưng sau trận hỏa hoạn năm 1652 thiêu rụi gần hết thị trấn dân cư Gujo vẫn rất sợ lửa. Sợ cho đến nỗi từng khu phố, mỗi nhà đều có treo một sô thiếc trước cửa nhà, màu của thùng thay đổi tùy theo khu phố. Tôi tự hỏi, nếu lửa lớn thì bao nhiêu thùng nước đó đủ để dập tắt thần hỏa? Chắc chỉ là một cách để người dân Gujo tự trấn an, cũng cầu mong những chiếc thùng đó chỉ là vật trang trí thêm cho thị trấn!




Tôi tiếc là hôm đó tôi để quên tập bản đồ đã in từ nhà mà người dân tại Gujo không nói tiếng Anh nhiều. Tập bản đồ xin tại phòng du lịch Gujo quá sơ sài nên bỏ sót nhiều điểm đáng xem (đúng ra tôi mang theo nhầm bộ bản đồ không cần nên định để lại nhà thay vì bộ bản đồ cần mang theo trong đó có Gujo walking map!!).

Nhưng thật ra, theo Wiki thì Gujo có dân số là 43.960 người (năm 2011) với diện tích chỉ vừa quá 1.000 cây số vuông, như vậy mật độ trung bình là 44 người dân Gujo sống trên một cây số vuông, một mật độ khó tin đối với xứ sở đất chật người đông như Nhật Bản! (Osaka 11.836 người trên 1 cây số vuông, Kyoto 9.197/ cây số vuông và kinh khủng nhất: Tokyo= 30.000 người/km2!), khách thăm Gujo không hề có cảm giác choáng ngộp như đối với các thành phố lớn mà thấy thiên nhiên thật gần gũi với con người, vẻ đẹp giản dị gần như chân quê của Gujo trong ngày nắng đẹp với gió dịu, không khí trong lành sau trận bão Talim giúp cho tôi thấy nhẹ nhõm và chỉ cần lang thang không mục đích quanh Gujo cũng đủ cho tôi. Quên bản đồ có khi lại là lý do để tôi có dịp quay trở lại Gujo sau này chăng?

À, bạn để tôi nhớ lại xem có bao nhiêu đèn giao thông trong trung tâm thị trấn nhé! Hmmmm để xem.....hình như.... là..... là.... không có chiếc đèn nào cả bạn ạ! Shirakawago có câu motto kêu gọi khách: Bạn hãy sống chậm tại Shirakawago. Còn tôi, tôi thấy Gujo vốn dĩ vẫn sống chậm thế rồi!!!

Nhật Bản 2017: Gujo -Hachiman - Sogi Sui

Gujo-Hachiman thật ra ngoài food sample còn nổi tiếng vì nhiều điều khác như Gujo Odori, một lễ hội mà hầu như toàn thị trấn đều tham dự cùng những khách tới thăm thị trấn trong thời gian từ giữa tháng 7 cho đến đầu tháng 9. Hằng đêm mọi người sẽ nhảy múa theo điệu của những bài hát dân gian thâu đêm suốt sáng!

Tôi đến muộn (luôn luôn là thế, hoặc muộn hơn hoặc sớm hơn!!) nên chỉ chụp được được cảnh nhảy múa trên cổng vào thị trấn mà thôi:


Gujo còn nổi tiếng vì nước. Nổi tiếng vì nước nên quanh Gujo đâu cũng là nước! Người dân Gujo có hệ thống xử dụng nước rất hợp lý: Gồm 3 tầng, nước từ vòi chảy vào tầng trên cùng nước từ tầng này dùng để uống, để xử dụng đun nấu hằng ngày. Nước từ tầng này theo một ống dẫn tràn xuống tầng thứ hai khi đầy: nước sẽ dùng để rửa rau quả. Từ tầng này xuống tầng thứ ba sẽ dùng để rửa ráy tay chân và giặt giũ! Vừa hợp lý vừa không phí phạm nguồn nước.

Thật ra Gujo-Hachiman không lo thiếu nước: thị trấn nằm gọn trong vòng ôm của hai con sông Yoshida và Kodara, thêm các mạch nước ngầm trong veo trong vùng nên nhìn quanh Gujo đâu cũng là nước.

Trên con sông Yoshida vào mùa hè thu lúc nào cũng có người câu cá Ayu:



Một trong những nguồn suối trong chảy ở Gujo-Hachiman là Sogi Sui. Khi đọc về Sogi Sui, tôi nghĩ đây là một người con gái vì Sogi Sui là nơi mà Sogi và sứ quân To Tsuneyori trao đổi những vần thơ từ biệt khi Sogi trở lại Kyoto. Giai nhân và danh tướng trong sử cổ kim không hề thiếu.

Tôi lầm, đọc thêm, tìm hiểu thêm mới biết là một nhà sư và là một thi sĩ, nhân lúc ngang qua Gujo gặp lúc con trai của sứ quân To Tsunayori bệnh, Sogi dâng lên một chuỗi gồm ngàn bài thơ gọi là cầu khẩn các vị bồ tát coi về thời tiết độ trì con trai sứ quân khỏi bệnh. Chắc là bài thơ hiệu nghiệm vì sau đó sứ quân và nhà sư còn xướng họa thơ văn với nhau nhiều lần nữa.





Sogi Sui shrine và Mizu fune/ tier water system
Cạnh Sogi Sui là một bảng có những hàng chữ Kanji. Tôi độ đây là một bài thơ xướng họa tiêu biểu giữa nhà sư Sogi và sứ quân To Tsuinayori. Độ, là vì tôi không biết tiếng Nhật mà trên bảng không có thêm một chú thích bằng tiếng Anh nào!


Con đường dẫn đến Sogi Sui nằm khuất trong hẻm, cũng là một con đường đẹp. Gujo-Hachiman có nhiều những con đường đẹp như thế!



Dẫn xuống con dốc:


Sogi Sui luôn có khách viếng thăm và khách phần lớn đều là người Nhật!

Nhật Bản 2017: Gujo-Hachiman

Như một buổi bắn pháo hoa, bao giở cũng là những hình ảnh rực rỡ nhất, như tràng pháo dòn dã ngày đầu năm hay dịp vui mừng đều chấm dứt bởi tiếng ầm vang của những viên pháo đại. Chuyến đi Nhật năm 2017 của bà cháu tôi cũng thế, cuộc vui rồi cũng tàn nhưng chấm hết bằng những hình ảnh đẹp, nét bình dị của một thị trấn nhỏ mang tên Gujo-Hachiman.


Gujo-Hachiman có thể nói là một trong những điểm đến ít được khách du lịch nước ngoài để ý đến (Thời điểm 2017). Tuy nằm ngay trên trục Takayama - Gifu - Nagoya nhưng lại không thuận tiện giao thông: Từ Takayama xuống hay từ Gifu theo bus Nohi khách sẽ "bị" thả xuống một bus stop nằm nơi đồng không ven đường express way. Muốn theo tuyến xe lửa Takayama line hướng xuống Nagoya khách vẫn phải đổi xe tại Minoota và mất ngót nghét 3 tiếng (187 phút) nếu đi bằng Hida, tàu thường thì mất hơn 5 tiếng (316 phút), vẫn chưa xong vì ga Gujo Hachman không nằm ngay trung tâm thị trấn mà cách đó chừng 2kms phải bắt taxi hay bus vào trung tâm.

Gần hơn thì có thể đến Gujo-Hachman qua ngõ Nagoya, tàu nhanh nhất cũng mất ngót nghét 2 tiếng. Dù đến từ hướng Takayama hay Nagoya cũng đều phải đổi tàu tại Minoota sang một line tư nhân là Nagaragawa railway, nên dĩ nhiên đoạn đường Minoota đến Gjjo-Hachiman không bao gồm trong Rail Pass (1350 yen).

Tuy thế, từ Nagoya hằng ngày sẽ có 1 chuyến Gifu bus đến thẳng trung tâm thị trấn Gujo-Hachiman và chỉ có một chuyến mà thôi. Bà cháu tôi đã đến Gujo bằng chuyến Gifu bus này:


Đặt vé từ ngày hôm trước, được biết chuyến về thẳng từ Gujo đến Nagoya cũng chỉ có một chuyến vào khoảng hơn 3 giờ chiều! Tôi mua vé chỉ một chiều vì không biết lúc nào sẽ trở về và có thể chịu khó đi tàu lửa hoặc lấy chuyến Gifu bus về thẳng Gifu và đổi sang tàu về Nagoya! Bạn thấy, khá lằng nhằng đúng không?

Trạm bus tại Nagoya rất dễ tìm, thuộc về Công ty Meitetsu nên cứ thẳng tiến đến Meitetsu station nối liền với Nagoya station, khi nào thấy nàng người mẫu chân dài (nhưng hơi hư! con gái con đứa ai lại đứng dạng chân giữa đường như thế này!) Nanachan nổi tiếng:


Nhìn bên tay trái Nanachan  chính là lối lên Meitetsu bus center


Nơi ta có thể đặt vé bus đi Gujo hay đi Takayama, Shirakawago:


Đón xe cũng tại nơi đây, cổng số 7:



Trạm bus chính nằm ngay nơi trung tâm Gujo - Hachiman có tên là Jukamachi Plaza, có vẻ như là nơi mua sắm của thị trấn này. Đừng để chữ plaza đánh lừa bạn: nơi đây là một thị trấn nhỏ, trung tâm mua bán cũng nhỏ y như vậy mà thôi!:


Vài quả bí, vài củ cải trắng; dăm bó rau, mớ ớt....Hàng hóa của Plaza thị trấn giản dị là những nông phẩm nhưng tươi ngon! Nhìn giá, nhận ra sinh hoạt phí nơi đây rẻ hơn tại các thành phố lớn rất nhiều!






Trong lúc đón bus trở về Gifu tôi thấy các bà du khách nội địa Nhật mua nhiều. Vâng, đa phần khách viếng Gujo-Hachiman là người dân Nhật đến từ nơi khác. Cho nên tiếng Anh không thấy nhiều nơi đây! Bạn hãy chuẩn bị tiếng "tay" thật nhuần nhuyễn và đừng như tôi, bỏ quên nguyên tập bản đồ lại nhà tại Úc (kém minh mẫn nhiều rồi!) mà không biết làm dấu ra sao cho ông bác nhân viên bán tour cho khách tại đó hiểu!!! Chỉ khi vào đến tourist center mới có 1 nhân viên nói tiếng Anh chút chút!

Gujo-Hachiman được biết đến như một nơi sản xuất mẫu thức ăn bằng sáp mà chúng ta vẫn nhìn thấy trong cửa kiếng của các nhà hàng, tiệm ăn trên khắp nước Nhật. Hiện tại Gujo-Hachiman có đến bốn nhà sản xuất những mẫu thực phẩm bằng sáp và cung cấp cho hầu hết các tiệm ăn trong nước Nhật.

Trong bốn nơi sản xuất đó, nằm tại trung tâm thị trấn chỉ có một cửa hàng cùng là nơi các nhân viên làm ra những món đồ đó (work shop): Sample Kobo!


Gian trước là nơi trưng bày các sản phẩm nho nhỏ và các sản phẩm này đều có thể mua làm vật kỷ niệm như magnet gắn trên tủ lạnh, gắn trong vòng chìa khóa, vật nho nhỏ trang trí các điện thoại di động...v...v... Tất cả, đều giống y như thẫt một cách đáng kinh ngạc:


Giống nhất là quýt, từng đường chỉ trắng chạy trên lưng múi quýt giống y như thật, chỉ muốn đưa tay tước cho sạch múi quýt như khi ăn quýt ở nhà! Giống quá nên trên bao bì đều ghi rất rõ: Do not eat!




Gian giữa bày các vật lớn hơn, là các thức ăn mẫu:




Bạn thích bia bọt há? Trưa nắng thế này nhìn thấy ly bia bọt trắng khó cầm lòng ha bạn!


Quý bà không thích bia? Có nước cam đây:



Mẫu thức ăn chế biến nhìn như thật nhưng những mẫu về cá, cua cũng tinh xảo không kém! Nếu để những con cá này nằm trên những viên nước đá, bạn có nhầm với cá thật không? có khi bạn còn chọn nó vì nhìn tươi hơn những con cá kia là khác




Tại Sample Kobo cũng như tại các nơi kia, thường có một tour cho khách tham dự và tự tay làm các mẫu, giản dị và dễ làm như iceberg lettuce, tempura ...v...v... nhưng hôm nay (thứ bảy) khu vực này lại không có người! Nói thế để bạn biết khách du lịch đến Gujo-Hachiman này thưa thớt đến thế nào!


Giá có tour thì tôi và cháu cũng tham dự để có cây salad đem về nhà làm kỷ niệm, khỏi phải mua mà lại được nhúng tay vào tự hoàn thành sản phẩm . Một công đôi ba việc!

Phía sau cùng là work shop (không biết có thực thụ không hay cũng chỉ là nơi để khách xem). Có nhân viên làm việc và những sản phẩm nơi đây thì thực là tinh xảo:





Mì bay!!! khách nghịch thì tay cầm vô đôi đũa sẽ thành món ramen trong ngày!
Tô mì này thiệt tội!!! Hầu hết khách đều phải chụp một tấm ảnh đang ăn mì với nó, bưng lên....đặt xuống.....bưng lên....đặt xuống... Mì bằng sáp chứ không cũng nhão ra vì nhược sức!

Đố dĩa nào là Oreo thật dĩa nào là Oreo sáp?


Đáp:

Cà hai đều sáp!

Khoai lang:


Gạo, gạo này mà cho vào bọc nylon đem cân ký, hỏi bà nội trợ nào không lầm? May mà giá thành nó đắt chứ không có khi gian thương lại mua mà trộn vào gạo thật kiếm lời, ai chết mặc ai tiền thầy bỏ túi! Hay gạo này chính là gạo thật?


Wasabi và sashimi:


Một dĩa mẫu này cho ta thấy trọn tài nghệ của những người tạo ra hình mẫu nơi đây: