Nước ở Gujo ngay từ góc chụp điển hình bắt chước theo japan-guide:

Nước để đàn cá koi tung tăng đớp mồi thả từ tay khách :

Mồi để trong thùng gần đó, 100 yen một gói nho nhỏ. Thùng đựng tiền không khóa, đặt trọn tin tưởng vào người mua và khách qua đường!
Mà koi to quá, to đến cô khách trẻ sau khi rải mồi cho cá đớp và bà chụp, tay nồng mùi thức ăn cá mà không dám thò tay xuống khoát nước rừa tay vì "Miệng nó to quá con sợ nó cắn!!!" Đúng là trẻ con!!! làm bà tốn tiền mua nước chai cho cháu rứa!
Nước tôn thêm nét đẹp của Igawa Komichi, vốn chỉ là một hẽm nhỏ sau nhà:

Nhưng nếu hẽm nhỏ nào cũng thơ mộng như Igawa Komichi hay được chăm chút từng viên sỏi nhỏ màu xanh điểm thên cho đến tảng đá lớn lót đường như trong hẽm Yanaka Komichi này thì đời sống ở các thành phố lớn có chi để khen tụng, ao ước?



Dù cạn, vẫn có bóng nước thoáng qua:

Dùng lối tượng hình để tạo thành chữ viết, nên nhìn trong bảng này tuy không hiểu vẫn đóan được có nhiều liễu đong....đưa....đong....đưa!!!!



Sông cũng khiến khách chụp xa:

Rồi lại gần:

Xóm bên sông:


Nước bao quanh nhiều đến thế nhưng sau trận hỏa hoạn năm 1652 thiêu rụi gần hết thị trấn dân cư Gujo vẫn rất sợ lửa. Sợ cho đến nỗi từng khu phố, mỗi nhà đều có treo một sô thiếc trước cửa nhà, màu của thùng thay đổi tùy theo khu phố. Tôi tự hỏi, nếu lửa lớn thì bao nhiêu thùng nước đó đủ để dập tắt thần hỏa? Chắc chỉ là một cách để người dân Gujo tự trấn an, cũng cầu mong những chiếc thùng đó chỉ là vật trang trí thêm cho thị trấn!


Tôi tiếc là hôm đó tôi để quên tập bản đồ đã in từ nhà mà người dân tại Gujo không nói tiếng Anh nhiều. Tập bản đồ xin tại phòng du lịch Gujo quá sơ sài nên bỏ sót nhiều điểm đáng xem (đúng ra tôi mang theo nhầm bộ bản đồ không cần nên định để lại nhà thay vì bộ bản đồ cần mang theo trong đó có Gujo walking map!!).
Nhưng thật ra, theo Wiki thì Gujo có dân số là 43.960 người (năm 2011) với diện tích chỉ vừa quá 1.000 cây số vuông, như vậy mật độ trung bình là 44 người dân Gujo sống trên một cây số vuông, một mật độ khó tin đối với xứ sở đất chật người đông như Nhật Bản! (Osaka 11.836 người trên 1 cây số vuông, Kyoto 9.197/ cây số vuông và kinh khủng nhất: Tokyo= 30.000 người/km2!), khách thăm Gujo không hề có cảm giác choáng ngộp như đối với các thành phố lớn mà thấy thiên nhiên thật gần gũi với con người, vẻ đẹp giản dị gần như chân quê của Gujo trong ngày nắng đẹp với gió dịu, không khí trong lành sau trận bão Talim giúp cho tôi thấy nhẹ nhõm và chỉ cần lang thang không mục đích quanh Gujo cũng đủ cho tôi. Quên bản đồ có khi lại là lý do để tôi có dịp quay trở lại Gujo sau này chăng?
À, bạn để tôi nhớ lại xem có bao nhiêu đèn giao thông trong trung tâm thị trấn nhé! Hmmmm để xem.....hình như.... là..... là.... không có chiếc đèn nào cả bạn ạ! Shirakawago có câu motto kêu gọi khách: Bạn hãy sống chậm tại Shirakawago. Còn tôi, tôi thấy Gujo vốn dĩ vẫn sống chậm thế rồi!!!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét