
Gần hơn thì có thể đến Gujo-Hachman qua ngõ Nagoya, tàu nhanh nhất cũng mất ngót nghét 2 tiếng. Dù đến từ hướng Takayama hay Nagoya cũng đều phải đổi tàu tại Minoota sang một line tư nhân là Nagaragawa railway, nên dĩ nhiên đoạn đường Minoota đến Gjjo-Hachiman không bao gồm trong Rail Pass (1350 yen).
Tuy thế, từ Nagoya hằng ngày sẽ có 1 chuyến Gifu bus đến thẳng trung tâm thị trấn Gujo-Hachiman và chỉ có một chuyến mà thôi. Bà cháu tôi đã đến Gujo bằng chuyến Gifu bus này:

Đặt vé từ ngày hôm trước, được biết chuyến về thẳng từ Gujo đến Nagoya cũng chỉ có một chuyến vào khoảng hơn 3 giờ chiều! Tôi mua vé chỉ một chiều vì không biết lúc nào sẽ trở về và có thể chịu khó đi tàu lửa hoặc lấy chuyến Gifu bus về thẳng Gifu và đổi sang tàu về Nagoya! Bạn thấy, khá lằng nhằng đúng không?
Trạm bus tại Nagoya rất dễ tìm, thuộc về Công ty Meitetsu nên cứ thẳng tiến đến Meitetsu station nối liền với Nagoya station, khi nào thấy nàng người mẫu chân dài (nhưng hơi hư! con gái con đứa ai lại đứng dạng chân giữa đường như thế này!) Nanachan nổi tiếng:

Nhìn bên tay trái Nanachan chính là lối lên Meitetsu bus center

Nơi ta có thể đặt vé bus đi Gujo hay đi Takayama, Shirakawago:

Đón xe cũng tại nơi đây, cổng số 7:


Vài quả bí, vài củ cải trắng; dăm bó rau, mớ ớt....Hàng hóa của Plaza thị trấn giản dị là những nông phẩm nhưng tươi ngon! Nhìn giá, nhận ra sinh hoạt phí nơi đây rẻ hơn tại các thành phố lớn rất nhiều!



Trong lúc đón bus trở về Gifu tôi thấy các bà du khách nội địa Nhật mua nhiều. Vâng, đa phần khách viếng Gujo-Hachiman là người dân Nhật đến từ nơi khác. Cho nên tiếng Anh không thấy nhiều nơi đây! Bạn hãy chuẩn bị tiếng "tay" thật nhuần nhuyễn và đừng như tôi, bỏ quên nguyên tập bản đồ lại nhà tại Úc (kém minh mẫn nhiều rồi!) mà không biết làm dấu ra sao cho ông bác nhân viên bán tour cho khách tại đó hiểu!!! Chỉ khi vào đến tourist center mới có 1 nhân viên nói tiếng Anh chút chút!
Trong bốn nơi sản xuất đó, nằm tại trung tâm thị trấn chỉ có một cửa hàng cùng là nơi các nhân viên làm ra những món đồ đó (work shop): Sample Kobo!

Gian trước là nơi trưng bày các sản phẩm nho nhỏ và các sản phẩm này đều có thể mua làm vật kỷ niệm như magnet gắn trên tủ lạnh, gắn trong vòng chìa khóa, vật nho nhỏ trang trí các điện thoại di động...v...v... Tất cả, đều giống y như thẫt một cách đáng kinh ngạc:

Giống nhất là quýt, từng đường chỉ trắng chạy trên lưng múi quýt giống y như thật, chỉ muốn đưa tay tước cho sạch múi quýt như khi ăn quýt ở nhà! Giống quá nên trên bao bì đều ghi rất rõ: Do not eat!


Gian giữa bày các vật lớn hơn, là các thức ăn mẫu:


Bạn thích bia bọt há? Trưa nắng thế này nhìn thấy ly bia bọt trắng khó cầm lòng ha bạn!

Quý bà không thích bia? Có nước cam đây:



Tại Sample Kobo cũng như tại các nơi kia, thường có một tour cho khách tham dự và tự tay làm các mẫu, giản dị và dễ làm như iceberg lettuce, tempura ...v...v... nhưng hôm nay (thứ bảy) khu vực này lại không có người! Nói thế để bạn biết khách du lịch đến Gujo-Hachiman này thưa thớt đến thế nào!

Giá có tour thì tôi và cháu cũng tham dự để có cây salad đem về nhà làm kỷ niệm, khỏi phải mua mà lại được nhúng tay vào tự hoàn thành sản phẩm . Một công đôi ba việc!
Phía sau cùng là work shop (không biết có thực thụ không hay cũng chỉ là nơi để khách xem). Có nhân viên làm việc và những sản phẩm nơi đây thì thực là tinh xảo:


Mì bay!!! khách nghịch thì tay cầm vô đôi đũa sẽ thành món ramen trong ngày!
Tô mì này thiệt tội!!! Hầu hết khách đều phải chụp một tấm ảnh đang ăn mì với nó, bưng lên....đặt xuống.....bưng lên....đặt xuống... Mì bằng sáp chứ không cũng nhão ra vì nhược sức!
Đố dĩa nào là Oreo thật dĩa nào là Oreo sáp?

Đáp:
Cà hai đều sáp!
Khoai lang:

Gạo, gạo này mà cho vào bọc nylon đem cân ký, hỏi bà nội trợ nào không lầm? May mà giá thành nó đắt chứ không có khi gian thương lại mua mà trộn vào gạo thật kiếm lời, ai chết mặc ai tiền thầy bỏ túi! Hay gạo này chính là gạo thật?

Wasabi và sashimi:

Một dĩa mẫu này cho ta thấy trọn tài nghệ của những người tạo ra hình mẫu nơi đây:

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét