Thứ Tư, 1 tháng 7, 2026

Nhật Bản 2017: Gero - The town Part 2

Plan của chúng tôi không bao gồm ăn tối, trở về phòng tôi hối cháu đi ăn sợ phố núi hàng quán đóng cửa sớm thì phiền! Chuẩn bị ra cửa cháu vẫn còn sốc tuy ít hơn dưới hàng nhân viên chào khách, số lượng ít hơn ban chiều nhưng lúc nào cũng có vài nhân viên. Có cả cậu nhân viên đã cười cháu thành tiếng buổi chiều, giờ hình như vẫn còn đang tủm tỉm!
Quán chúng tôi chọn là Yamabiko, một quán nhỏ tương tự quán Heianraku ở Takayama. quán có nhiều phản hồi tốt, nấu các món giản dị home cook chứ không cầu kỳ chi và cũng do đôi vợ chồng kinh doanh: chồng nấu vợ dọn bàn tiếp khách! Tôi thích các quán như vầy, nó ấm cúng, có không khí gia đình, món ăn nóng sốt mà giá tiền lại rẻ, nhất là tại một thị trấn chuyên về du lịch như Gero: khách thường ăn tối ngay trong các ryokan giá rất cao còn các nơi ăn bên ngoài giá cũng khá đắt lại không nhiều hàng quán!


Mở đầu, luôn luôn là một ly umeshu cho tôi. Vùng Gero nổi tiếng với cà tomate, thậm chí có cả nhà hàng chuyên bán cơm cà "tomato-don"

Cơm cà không thì tôi không ăn nổi nhưng gọi 1 quả cà thì bà cháu cũng xong từ từ, lại có thêm chất tươi cho cơ thể. Quả cà to được xắt lát dày, dọn ra với dĩa muối và sauce mayonnaise Nhật (mayonnaise Nhật vị ngon hơn mayonnaise các nước Tây phương nhiều lắm). Cà dòn, thơm và vị chua chua ngọt ngọt, ,ăn vả với sauce và muối mà cũng khiến tôi gọi thêm 1 ly umeshu thứ nhì thì .....bà nội cũng hơi hư thật!

Món chính, tôi gọi set menu Keichan set. Keichan là một loại gà nuôi tại địa phương Gero; nghe nói thịt đầy hương vị mà không bở như gà nuôi công nghiệp, chắc cũng như gà chạy việt dã xứ mình. Chảo gà mang lên, thịt xào với bắp cải và hẹ, một mình tôi không thể nào ăn hết chảo thịt xào như thế này!




Phần cháu khá hơn, chọn fish set menu, gồm 4 con cá Ayu chiên. Cá Ayu là một loại cá nước ngọt thường có trong mùa hè và câu từ các sông cạn nhưng nhiều đá, gần núi như sông Hida này đây. Thịt cá Ayu rất ngọt được người Nhật ưa chuộng!


Cháu ráng ăn hết cơm và cá, nhưng chừa 4 cái đầu cá lại vì: "mắt nó cứ nhìn con!!". Còn tôi, sao cứ bị mắc nạn vụ ăn uống này hoài!!! Làm sao cố ăn hết nguyên chảo gà xào, dù là gà Keichan đi nữa? hườm, gà xào thì mặn mòi chứ có nhàn nhạt như cá chiên đâu mà hòng ăn vả không cơm? mà ráng vừa gà lại thệm cơm thì.....thôi tôi không dám!

Tôi thừa lúc ông bận xào nấu cho vài người khách mới vào, bà đang đứng ở quầy lo dọn ly chén, ra quầy trả tiền lúc bà không kịp nhìn vào bàn và hai bà cháu thóat nhanh ra cửa! Lòng cảm thấy hơi bất an!!! Áy náy vô cùng!!!




Mưa đã nặng hạt hơn lúc nãy, phố đã lên đèn, đường chỉ có vài chiếc xe! Về Suimeikan thôi, nghỉ ngơi rồi thử xem nước onsen vùngGerro này có làm mình thay da đổi lốt được không!!!

Thật ra tắm onsen với bộ đồ da mang theo từ lúc mới chào đời không gây khó xử cho tôi. Những người này họ chỉ gặp mình một hai lần rồi thôi, trên đường đời sau này dễ gì có cơ hội? Mà có gặp lại mấy khi ai còn nhớ đến ai? Cái khó là cháu: bà cháu nhìn nhau hằng ngày, văn hóa Việt mình phân thứ tự trên dưới, đâu dễ một ngày một buổi vượt qua được cái giới hạn?

May mắn, cháu không quen, dẫy nẫy nhất định không tắm trong hồ tập thể. Hầy!!! thì cháu tắm trong phòng, hỏi bàn tiếp tân rồi: Nước dẫn vô hồ ngâm trong phòng cũng từ nguồn suối thiên nhiên. Cháu ngâm trong phòng tắm, nội.....tung.... tăng tắm.....t....i....ê.....n )



Bồn ngâm trong phòng tắm, note chậu xối nước kiểu Nhật và bồn ngâm ngắn chiều dài nhưng sâu!
Phẩm chất nước suối ôn tuyền tại Gero rất cao, người Nhật họ gọi là Tanjun-sen (simple water) simple đây là nguyên chất, ít lẫn các nguyên tố khác vào, độ kềm trung bình tính! Khi ra khỏi bồn tắm cảm nhận ngay da dẻ mịn hẳn ra! Bởi thế phụ nữ Nhật rất chuộng nghỉ dưỡng tại Gero. Chẳng trách trong phòng tắm ngoài các thứ như sữa tắm, shampoo + hair conditioner. Còn thêm nào là lotion rửa mặt các thứ, toàn là những món quý bà ưa thích, tuy trong lọ to nhiều lớp khách dùng chung nhưng là sản phẩm hiệu Shiseido!


Suimeikan có 3 onsen, tôi chọn onsen trên lầu 8 tức là ngay trên tầng trên phòng tôi, có view nhìn ra thành phố. Hình này tôi lấy từ net vì chụp hình trong onsen là rất bất lịch sự!


Panorama onsen - Suimeikan. Hình: Internet

Nghĩ thì nghĩ, nói thì nói chứ thật sự lúc chuẩn bị hòa nhập giống quý bà đang ngâm trong hồ kia, thật ngại ngùng và ngượng ngùng ghê lắm. Mắt nhìn vào khỏang không (không nhìn vào ai nhưng liếc đường đi kẻo té!) rồi bước vào hồ.

Ui cha là nó nóng!!!! Nóng dẫy lên chứ chẳng không!!! Lột da thế này sao mà da không mịn được? Sau này mới biết không nên nhào nguyên người vào hồ ngay một lúc mà phải nhúng từ từ cho da quen dần với nhiệt độ mới rồi mới bắt đầu ngâm và sau khi ngâm nhớ uống thêm chén nước!!! Dù sao, cũng ráng ngồi được chừng 15 phút thì tôi kéo cờ trắng!! Nóng quá không quen nổi! Thôi lên phòng ngâm trong bồn của mình, điều chỉnh nhiệt độ cho bớt nóng thích hợp với làn da của mình hơn. Chẳng đẹp thì đừng!!!

May mà tôi lên phòng sớm! Con bé cháu không biết vụ điều chỉnh nhiệt độ cho cơ thể, ngâm nước khá nóng xong mới ra gội đầu!!! Nhiệt độ cơ thể thay đổi, con bé choáng váng, mặt xanh lè!!! Tôi phải lật đật dìu cháu ra giường, đắp mền và rót nước cho cháu uống!

Cho nên, bạn cần cẩn thận nếu mới tắm onsen lần đầu!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét